Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương
Bạn đang xem: Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Hãy chứng minh: Viếng mộ người chối từ là một bản tình ca cảm động của Viễn Phương

Từ chối cuộc viếng thăm là một bản tình ca cảm động của Viễn Phương

I. Sơ lược bài “Viếng Mộ Từ Chối” là một bản tình ca cảm động của Viễn Phương

1. Mở bài

– Đã hơn 160 năm trôi qua kể từ khi cái chết bị từ chối, nhưng nỗi đau mất mát vẫn còn khắc sâu trong lòng người dân Việt Nam chúng ta.– Một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về nỗi đau này là bài thơ “Viếng lăng Bác”. ruồng bỏ” của Viễn Phương, mạch cảm xúc xuyên suốt là sự day dứt, xót xa, đồng thời là niềm kính trọng vô bờ bến của một người con phương Nam vào viếng lăng bác bỏ.

2. Cơ thể

* Câu 1:- Cụm từ “Con bác” thể hiện tình cảm thân thiết, tác giả coi bác như người thân, ruột thịt trong gia đình, nhiệt tình kính trọng, yêu thương, mang lại tình cảm yêu thương, kính trọng. Cảm giác gần gũi, thân quen.– Hình ảnh cây tre xanh mang nhiều ý nghĩa:+ Là hình ảnh hiện thực, chối bỏ cảnh hàng tre xanh quanh lăng + Cây tre là biểu tượng cho đất nước, con người Việt Nam Ở Việt Nam, nhắc đến cây tre là để gợi lên cái không khí thân thuộc, giản dị của đất nước từ ngàn đời nay, đó là cảm giác bình yên, ấm áp…(Còn tiếp)

>> Xem chi tiết bài hát tri ân tình cảm của Viễn Phương tại đây.

II. Bài văn mẫu Chứng minh: Viếng lăng Bác là một bản tình ca cảm động của Viễn Phương

Đã hơn 160 năm kể từ ngày bị từ chối nhưng nỗi đau mất mát vẫn còn mãi trong lòng mỗi người Việt Nam, hàng loạt tác phẩm viết về sự từ chối, về nỗi đau của người ra đi, trong đó có những tác phẩm đã trở thành bất hủ, nhường chỗ như đại diện cho tình cảm tang tóc của hàng triệu trái tim Việt Nam. Có thể kể đến những câu thơ đẫm nước mắt của Tố Hữu trong bài “Ơi!”: “Mấy ngày chia tay/Đời nước mắt tuôn mưa” đó là những câu thơ đã để lại trong lòng người đọc Cảm xúc thật nghẹn ngào khó tả, nỗi đau sâu sắc, những giọt nước mắt tiếc thương vị lãnh tụ vĩ đại trong những ngày bị hắt hủi. Cùng với sự phản bác! Khi tác phẩm Viếng Lăng bị nhà thơ Viễn Phương từ chối, ta lại tìm thấy một cảm xúc khác, đó là nỗi niềm đau đáu của một người con Nam Bộ. Mãi sau khi được thả, anh mới có thể đến thăm chú của mình. bỏ một lần. Bài thơ thường được nhắc đến như một bản tình ca cảm động của nhà thơ dành cho vị cha già kính yêu của dân tộc.

Nói đến tình ca, người ta dễ nhận thấy thơ Viễn Phương rất êm đềm, nhẹ nhàng nhưng chất chứa rất nhiều cảm xúc, từng câu, từng chữ tuy đọc lên rất giản dị, mộc mạc nhưng đó là sự thật. những cảm xúc chân thật nhất mà tác giả muốn gửi gắm vào thơ của mình. Ở Viên Lãng phản bác, Viễn Phương tuy làm thơ mà ta cứ ngỡ mình đang được lời thơ nói thật dịu dàng, như thủ thỉ, như tâm sự.

“Tôi vào Nam thăm lăng Bác. Tôi thấy trong sương mờ những hàng tre dài miên man Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam Mưa bão đứng thẳng hàng.”

Nhà thơ nói về cuộc viếng thăm thật chậm rãi, ẩn sâu trong đó là sự rạo rực, hân hoan, cũng có cả sự ngậm ngùi cho sự từ chối, cách gọi thân thương “con – từ chối”, là một cách bộc lộ tình cảm rất tinh tế, nhường nhịn như thể từ chối là người ruột thịt, gần gũi, thân thiết với Viễn Phương. Là một cuộc viếng thăm đã chờ đợi từ lâu, nên suốt đường đi, tác giả luôn quan sát kỹ lưỡng, có thể thấy rằng trái tim cũng như đôi mắt của Viễn Phương chỉ hướng về lăng, nơi quan thầy yên nghỉ. Rồi đến câu thơ hay, đẹp tuyệt “Tôi thấy trong sương hàng tre bạt ngàn”, có lẽ nhà thơ đã cất công bay sớm nhất để được bắt bẻ, nhìn thấy hình ảnh hàng tre vua đầu tiên. Làn sương sớm làm cho người ta cảm thấy thật thân thuộc. Hàng tre xanh từ xưa đến nay đã trở thành biểu tượng cho dân tộc Việt Nam và con người Việt Nam cũng vậy, tre tham gia lao động sản xuất, tre dựng nhà, dựng lán, tre cũng tham gia chiến đấu. . Việt Nam là một đất nước có truyền thống nông nghiệp lâu đời, hình ảnh lũy tre trước làng, trên triền đê đu đưa theo gió ngày nào đã trở nên quá quen thuộc, lũy tre và con trâu đã đi sâu vào tiềm thức. của biết bao thế hệ người. Hơn nữa, cây tre gắn bó với nhân dân ta không chỉ trong cuộc sống, từ bao đời nay cây tre luôn mang trong mình những phẩm chất đáng quý, giống như mỗi người con đất Việt là linh hồn của cả dân tộc. Tre như một con người “đứng thẳng trong mưa bão”, có thể nói ít có cây nào kiên cường, ngay thẳng và đoàn kết như tre, dù trải qua bao nhiêu thăng trầm, bom đạn nhưng cũng được. không bị diệt trừ. những cây đó, chúng vẫn đang phát triển khỏe mạnh, trên cây mẹ kiêu hãnh, dưới gốc đã mọc lên một vài chồi thẳng, nhọn. Những phẩm chất tốt đẹp đó ở con người Việt Nam không còn gì phải bàn cãi, bởi trong suốt hơn 4000 năm văn hiến, với biết bao thăng trầm lịch sử và gần đây nhất là hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ đã là quá đủ. để chứng minh điều đó. Hình ảnh lũy tre xanh ở khổ thơ đầu vừa tả thực cảnh đẹp trước lăng, vừa gợi cho ta vẻ đẹp của con người Việt Nam, từ đó dẫn ta đến những liên tưởng xa hơn, nhiều cảm xúc hơn. Bởi tre đã mang đến sự thân thuộc, gần gũi và yên bình nơi lăng tẩm, lũy tre xanh rợp bóng lối đi cũng như thay mặt cho hàng triệu người dân đất Việt đang canh giữ cho giấc ngủ yên lành lạnh giá. mướt. Đó là hàm ý rất hay và sâu sắc của Viễn Phương.

Ở khổ thơ thứ hai, điều gây ấn tượng cho người đọc là hình ảnh sóng đôi độc đáo, một hình ảnh ẩn dụ rất chân thực diễn tả hết những tình cảm từ sâu thẳm trong trái tim của người con phương Nam xa xôi. xôi.

“Ngày ngày nắng qua lăng Thấy mặt trời rất đỏ trong lăng Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết thúc vòng hoa bảy mươi chín mùa xuân…”

Trên bầu trời kia, vẫn có một mặt trời luôn tỏa ra những tia sáng lạnh lùng, đó là mặt trời của tự nhiên, đó là sự thật từ hàng triệu năm nay. Nhưng trong trái tim Viễn Phương và hàng triệu đồng bào Việt Nam vẫn còn một mặt trời “rất đỏ”, rất cao quý và vĩ đại khác, đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, người đã hy sinh cả cuộc đời mình. vì hạnh phúc của nhân dân. Từ chối là mặt trời của sự thật của mọi người. Sự bác bỏ đã soi sáng và dẫn dắt một dân tộc nhỏ bé nhưng kiên cường đến mục tiêu độc lập, tự do. Cách so sánh ẩn dụ của Viễn Phương cũng nhằm chứng tỏ tầm vóc vĩ đại của sự phản bác, đáng được so sánh và vươn ra ngoài vũ trụ bao la. Đó là những tình cảm tôn kính, chân thành mà Viễn Phương và hàng triệu người dân Việt Nam luôn mang trong tim, luôn nghĩ về vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

Hình ảnh “Dòng người ngày ngày đi trong tang tóc” kết hợp với hình ảnh “ tràng hoa” gợi liên tưởng đến nỗi đau không nguôi của con người Việt Nam vì bị hắt hủi, tình cảm kính trọng, yêu thương đã kết thành vòng hoa đẹp nhất để dâng anh với tấm lòng chân thành nhất. “Bảy mươi chín mùa xuân” của Bác đã cống hiến trọn vẹn cho dân tộc Việt Nam, chưa một giây phút Bác chịu nghĩ cho mình, mặc dù Bác đã mở lòng với cả một dân tộc, Bác đã quên đi chính trị. Tôi. Có lẽ chỉ khi sắp về cõi vĩnh hằng họ mới từ chối nghe một câu ví dặm, một làn điệu dân ca quan họ Bắc Ninh, mang theo một chút hồn dân tộc về bên kia thế giới. Tấm lòng của vị cha già dân tộc khiến lòng người không nguôi nỗi đau.

“Chối nằm trong giấc ngủ êm đềm Giữa vầng trăng sáng dịu dàng Vẫn biết trời xanh là mãi Mà sao rộn ràng trong tim”.

Khi vào trong lăng, nhìn thấy di vật của người bán thịt, nhà thơ rất trân trọng và đã khéo léo chọn một hình ảnh rất đẹp và sáng, một cách nói nhẹ nhàng để tránh “sự từ chối nằm trong giấc ngủ bình thường”. hòa bình”, vừa để thương, vừa để nguôi ngoai nỗi xót xa khi nhìn thấy lời cự tuyệt ngủ yên ngàn thu. Ở khổ thơ này, Viễn Phương một lần nữa khẳng định tầm vóc của Hồ Chủ tịch, nếu ví khổ thơ cự tuyệt trên như mặt trời, thì ở khổ thơ này khổ thơ, giấc ngủ của anh cũng được trăng soi, Dẫu biết trong lăng chỉ có ánh điện, Với tình yêu bị từ chối vô hạn của Viễn Phương, những ánh điện ấy cũng như vầng trăng, bởi sự từ chối là xứng đáng. Tác giả viết “Vẫn biết trời xanh còn mãi”, một lần nữa lời từ chối được so sánh với bầu trời xanh vĩnh cửu, điều đó cũng cho thấy rằng dù lời từ chối đã ra đi mãi mãi, nhưng hình ảnh bị từ chối, sự công bằng, cùng với những suy nghĩ sáng suốt của các em sẽ mãi sống mãi trong trái tim của các nhà thơ và hàng triệu người dân Việt Nam.Đó là một lời khẳng định bất hủ, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, nỗi đau về sự ra đi của Người vẫn là một sự thật không thể thay đổi, những gì mà sự từ chối để lại không đủ che lấp nỗi đau trên ngày bị từ chối. Đi. Nỗi đau ấy âm ỉ, nghẹn ngào, mãi nằm trong một góc trái tim mỗi người Việt Nam, thỉnh thoảng nhói lên và nỗi đau ấy không bao giờ có thể chữa lành.

“Mai tôi về phương Nam, tôi sẽ khóc lệ tình Muốn làm con chim hót quanh lăng, Tôi muốn làm hoa tỏa hương, Tôi muốn làm cây trúc trung thành ở đây…”

Cuộc hội ngộ và chia tay diễn ra quá chóng vánh, nhượng bộ như khiến cho Viễn Phương đau đớn và tiếc nuối hơn hết, nước mắt nhà thơ không rơi từng giọt mà “chảy” ra, đó là một cảm xúc mãnh liệt và bất chợt. Cuối cùng, có lẽ không còn kìm nén được nữa. Bởi khi ấy còn thấy hàng tre trong sương sớm, mới gặp lời từ chối một lần, nay phải chia tay, vì một người con Nam Bộ đã nhiệt thành kính trọng, yêu thương từ chối, làm sao có lời từ chối? đủ rồi, Viễn Phương cảm động cũng có thể hiểu được. Có lẽ vì nỗi niềm da diết của người con nơi phương xa, Viễn Phương đã có những nỗi nhớ da diết, với những mong ước giản đơn, muốn làm chim, làm hoa, làm cây trúc trung thành, để rồi bị từ chối. ở bên, để thỏa mãn niềm mong mỏi, yêu thương và trân trọng. Tấm lòng từ chối của Viễn Phương thật đáng quý và đáng trân trọng.

Khép lại bài thơ, tuy chỉ có 4 khổ thơ ngắn nhưng với giọng điệu nhẹ nhàng như thủ thỉ, Lời tiễn đưa của Viễn Phương đã mang đến cho người đọc nhiều cung bậc cảm xúc, đúng với nhan đề. Một bản tình ca cảm động được nhiều độc giả khen ngợi. Bởi dù đã được viết cách đây hơn 40 năm, nhưng cho đến hôm nay, khi đọc lại bài thơ, dù ở thế hệ nào, tôi cũng không khỏi xúc động bởi sức truyền cảm mạnh mẽ, cùng cái tình mộc mạc. Sa mạc mà tác giả dành để bác lại – vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc ta từ ngàn đời nay.

——HẾT——

Để có những cảm nhận chi tiết nhất về nội dung và tình cảm của nhà thơ Viễn Phương đối với việc cụ Hồ qua bài thơ “Vĩnh Lăng khước từ”, bên cạnh bài văn mẫu “Vĩnh Lăng khước từ” là bài ca dao tri ân đầy cảm động của Mr. Trên đây Viễn Phương các bạn có thể tham khảo thêm: Hình ảnh bác Hồ trong bài thơ “Viếng lăng Bác” Suy nghĩ về tình cảm chân thành, thiết tha của nhân dân đối với bác Hồ qua bài thơ “Viếng lăng Bác”, Cảm nghĩ về bài thơ “Viễn Lang từ chối”, Suy nghĩ của em về bài thơ “Viễn Phương từ chối”.

Bản quyền bài viết thuộc về THPT Sóc Trăng.Edu.Vn. Mọi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: thptsoctrang.edu.vn

Bạn thấy bài viết Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Viếng lăng bác bỏ là bài ca ân tình cảm động của Viễn Phương của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Đường tròn có bao nhiêu trục đối xứng? Trục đối xứng của đường tròn là gì?

Viết một bình luận