Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9
Bạn đang xem: Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9 tại Kênh Văn Hay

Câu 1: Mười hai câu đầu tả cảnh Thuý Kiều chịu quả báo.

– Qua lời Kiều nói với Thúc Sinh, em thấy Kiều là người như thế nào?

– Vì sao khi trả ơn Thúc Sinh, Kiều lại kể cho Thúc Sinh nghe về Thiên Thu? Giọng điệu của Kiều khi nói với Thúc Sinh và khi nói về Thiên Thu có gì khác nhau?

Khi Thúc Sinh bị “gươm mời”, “Mặt em như chàm, không khỏi run lên”. Thúc Sinh run sợ vì nhiều lẽ: trước cảnh ba mũi gươm giáo sáng loáng  run sợ ; Nhìn cách Thúy Kiều trừng trị những kẻ đã gây ra bao đau khổ cho đời nàng càng rùng mình hơn. Thúc Sinh không thể nghĩ rằng mình sẽ được thưởng “trăm sách, ngàn cân bạc” bởi thực ra chàng chẳng có bao nhiêu công lao đối với Thúy Kiều. Thậm chí, khi tận mắt chứng kiến ​​vợ mình đắc tội với Thúy Kiều, Thúc Sinh chỉ biết ngậm đắng nuốt cay, không biết biện hộ ra sao.

Vậy tại sao Thúc Sinh lại được Thúy Kiều “báo hiếu” đến vậy? Lý giải được điều này, chúng ta sẽ hiểu thêm về Thúy Kiều, từ đó hiểu thêm về nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nguyễn Du. Nhân vật Thúy Kiều được xây dựng rất thống nhất từ ​​đầu đến cuối tác phẩm. Dù là khi phải từ bỏ tình yêu với Thúy Vân, khi cô đơn trong cảnh lầu Ngưng Bích hay khi đứng trước tư thế đòi trả thù công bằng, Thúy Kiều luôn là người nặng lòng. :

Cô cho biết: “Ý nghĩa tình trẻ

Lâm Trí, người cũ, anh còn nhớ không?

Sâm Thương không cạn lời

Tại sao có ai dám phản bội bà cố của họ?

Gấm trăm sách, bạc ngàn cân.

Ơn giời, dễ xưng hô…”.

Lập luận của Thúy Kiều rất rõ ràng: đây không phải là quả báo mà là sự đáp trả, là tình cảm mà Thúc Sinh dành cho nàng trước kia. Tương tự, đối với Thúc Sinh, Thúy Kiều không giải quyết bằng lý mà bằng tình. Điều này có vẻ không phù hợp với lẽ thường, không làm hài lòng một số độc giả khó tính nhưng chính ở đây lại làm nổi bật giá trị nghệ thuật của tác phẩm: Nguyễn Du không xây dựng nhân vật Thúy Kiều theo nhân vật Thúy Kiều. một công thức được xác định trước. ngược lại, ông đã tạo ra một nhân vật rất sinh động, rất đời thường. Kiều suy nghĩ, nói năng và hành động hoàn toàn phù hợp với phẩm chất, tính cách của nàng. Điều này được thể hiện rõ hơn trong cảnh tiếp theo.

– Khi nói với Thúc Sinh, nàng dùng nhiều từ Hán Việt: Nghĩa, nô, phụ, đại tri,… kết hợp với điển cố Sâm Thương. Cách nói trang trọng phù hợp với chàng Thư Sinh họ Thúc, đồng thời thể hiện tấm lòng biết ơn của Thúy Kiều.

– Khi nói đến thiến, trong giọng Kiều xuất hiện nhiều từ tiếng Việt: ma, kẻ trộm, bà già, v.v… một cách mộc mạc, giản dị, phù hợp với đối tượng và mục đích giao tiếp.

Câu 2: Những câu thơ còn lại tả cảnh Thúy Kiều trả thù.

– Trước hết Thúy Kiều nói với Thiên Thu bằng giọng gì?

– Thái độ của Kiều thể hiện qua giọng điệu đó?

Đối tượng trả thù ở đây là Thiến Thu  vợ Thúc Sinh. Tuy không trực tiếp đẩy Thúy Kiều vào quán bar nhưng Thiên Thư cũng là người gây bao phen lao đao cho giới Kiều. Người trở thành hình ảnh tiêu biểu của sự ghen tuông lặng lẽ sai người bắt nàng, dựng lên một cảnh trớ trêu: ép nàng hầu rượu Thúc Sinh để mua vui khi chứng kiến ​​cảnh tủi nhục tột cùng. của cả hai người. Chắc hẳn Thúy Kiều không bao giờ quên nổi tủi nhục ngày ấy, theo đó tội của Thiên Thu đáng chết trăm lần.

Nhưng Nguyễn Du không để lý trí dẫn dắt vấn đề một cách đơn giản. Chàng lặng lẽ chứng kiến ​​cuộc đụng độ giữa hai người đàn bà (mà theo lời Thúy Kiều là “lâm tặc, lão bà gặp nhau”), kể lại cuộc cãi vã của họ. Biệt tài của Nguyễn Du là khi chứng kiến ​​và trình bày cuộc đụng độ “nảy lửa” ấy, ông không thiên vị ai, không đứng về phía nào. Ông để cho sự vật tự phát triển, từ đó tạo nên một trong những chi tiết nghệ thuật sống động, “mới lạ” nhất của tác phẩm.

Vị trí giữa hai người phụ nữ đã hoàn toàn đảo ngược. Trước đây, khi Thiên Thư làm chủ hoàn cảnh, Thúy Kiều không những bị đánh mà còn bị làm nhục theo một cách rất riêng của Thiên Thư. Nỗi đau ý thức của Kiều lúc đó lớn gấp hàng chục lần nỗi đau thể xác. Nhưng bây giờ, người làm chủ hoàn cảnh là Thúy Kiều. Chỉ cần cô vung tay, Thiến Thiến sẽ “tan xương nát thịt”.

Thúy Kiều bắt đầu “trả thù” như thế nào?

Trong nháy mắt, cô nói xin chào:

“Tiểu thư cũng tới rồi!

Phụ nữ có bao nhiêu tay?

Đời này bao nhiêu mặt, đời này bao nhiêu lá gan!

Dịu dàng là một thói quen của cái đẹp,

Càng cay đắng càng bất công.”

Ngòi bút trình bày của Nguyễn Du thật tuyệt vời. Nàng Kiều duyên dáng, nhu mì, e thẹn ngày nào “núp dưới hoa” nay đối mặt với kẻ thù, chịu thua như biến thành một con người khác. Nếu Kiều ra lệnh thiến ngay thì không có gì phải bàn nhiều. Nhưng Kiều đang vui vẻ thả lỏng tình cảm của cấp trên đang ra sức dùng lời lẽ “xé thịt” y như cách mà trước đây đã đối xử với mình. Bằng giọng điệu đầy vẻ mỉa mai, Kiều gọi Thiên Thu là “cô ả”, cẩn thận báo cho nàng biết “luật nhân quả” ở đời (“Càng khắc nghiệt càng bất công”). Kiều tin chắc vào chiến thắng nên sẵn sàng nhận một cuộc chiến!

Câu 3: Trước thái độ của Kiều, Hoa Thư đã xử lí như thế nào? Lời phàn nàn của Thiên Thu thực chất là một lý lẽ để được tha tội. Hãy để tôi tìm hiểu:

– Lập luận thứ tự của Thiên Thư.

– Những lập luận của Thiên Thu đã tác động đến Kiều như thế nào?

– Qua cách đối đáp của Thiên Thư, bạn cảm nhận thế nào về tính cách của nhân vật này?

Tuy nhiên, Thiên Thư mới thực sự xứng với danh tiếng “vẻ ngoài nhếch nhác nói cười – Trong nham hiểm giết người không dao”:

thiến linh hồn đã mất

Cúi đầu dưới chiếu, liệu điều có phàn nàn.

Rằng: “Tôi hơi đàn bà,

Ghen tuông cũng là chuyện thường người…”.

Có điều gì đó rất gây tranh cãi giữa vẻ bề ngoài và lời nói bên trong của Thiên Thư. Nếu quả thật “thất thập cổ lai hy”, Thiên Thư khó có thể tự vệ một cách điêu luyện như vậy. Không chỉ khẳng định “ghen tuông chỉ là thói đàn bà”, Thiên Thư còn nhắc đến những điều mà bà cho rằng mình đã “phụ lòng” cho Thúy Kiều: để nàng vào gác viết kinh, khi Thúy Kiều bỏ trốn thì nàng đã làm. không đuổi… Đó là những lý lẽ rất khôn ngoan mà Kiều khó lòng từ bỏ. Thì ra “hồn xiêu phách lạc” chỉ là chiêu trò mà nàng tạo ra để đánh vào chỗ yếu của Thúy Kiều. Đứng trước cơ hội duy nhất để thoát khỏi tội lỗi, cô đã dùng hết trí tuệ, lọc lõi của mình.

Suy cho cùng, kẻ thua cuộc trong cuộc đấu trí và ngôn từ ấy chính là Thúy Kiều. Bằng chứng là sau khi nghe những lời “bào chữa” của Thiên Thu, Thúy Kiều đã bằng lòng tha thứ cho nàng, không những thế còn khen: “Khôn ngoan đến mức nói lời phải trái” và tự nhủ lòng. rằng: “Làm như tiểu nhân vậy”.

Cái kết đó có thể khiến người đọc bất ngờ, nhưng nó hợp lý với logic của tác phẩm. Cuộc “giao ban” với Thúc Sinh cho thấy dù thế nào, nàng vẫn là một người phụ nữ nhiều cảm xúc, mang nặng nghĩa tình. Một người phụ nữ như vậy, thật khó đụng độ với một người ngoan ngoãn, quỷ quyệt như Thiên Thư.

Câu 4: Vì sao Thuý Kiều tha tội cho Thiên Thu? Hành động đó của Kiều là hợp lý hay không hợp lý, đáng trách hay đáng trách? Giải thích sự lựa chọn của tôi.

Lời trăn trối của Kiều với Thiên Thu cho thấy Kiều là người như thế nào?

Thúy Kiều tha thứ cho Thiên Thu vì:

– Lời khôn ngoan của Thiên Thu khi trình bày lí do xin tha thứ.

+ Ghen tuông là chuyện thường, đã chung cảnh chồng không thể đối xử khác được.

+ Thiến Thu thừa nhận lỗi lầm của mình.

+ Thiên Thu xin khoan hồng cho Thúy Kiều: “Tạ ơn lượng thiếp”, Kiều không tha thứ cho Thiên Thu sẽ mang tiếng nhỏ nhen, ương ngạnh.

– Đây là dụng ý của tác giả Nguyễn Du, không phải để Kiều trừng trị dã man như bao dung, khoan hồng, tha thứ của Thiến Thiến.

Câu 5*: Qua đoạn trích, em hãy tìm hiểu tính cách của Thúy Kiều và Thiên Thư.

Đây là một đoạn trích rất hấp dẫn, một sáng tạo độc đáo của Nguyễn Du. Để cho sự việc tự vận động, nhân vật tự bộc lộ qua đối thoại, Nguyễn Du đã đưa nghệ thuật thể hiện nhân vật của văn học trung đại đi một chặng đường rất dài. thể hiện chân thực, sinh động cuộc sống như nó đang diễn ra, đó là yếu tố quan trọng tạo nên “Nghĩa hiện thực của Nguyễn Du”.

– Thúy Kiều là người trọng ân: trả ơn, kẻ oan phải chịu tội thích đáng:

+ Dù Thúc Sinh không bảo vệ được Kiều nhưng Kiều vẫn nhớ và cảm ơn vì Thúc Sinh là người đã cứu Kiều ra khỏi nơi song sắt.

+ Với Thiên Thu, Kiều kiên quyết trừng trị nhưng trước thái độ sáng suốt, nhận tội và xin được tha thứ, Kiều đã tha cho Thiên Thu.

-> Kiều là người rộng rãi, không cố chấp, chính sự rộng lượng đó đã khiến cho những người như Thiên Thư phải phục tùng, phục tùng.

Thu là người nham hiểm, độc ác nhưng khôn ngoan.

+ Bản chất Thiên Thu độc ác, xảo quyệt: mỗi tội Kiều đau đớn, tủi nhục biết nhường nào.

+ Là người “Bên ngoài cười đùa vui vẻ/ Nhưng trong bóng tối giết người không dao”.

-> Thiên Thư vẫn gian xảo, xảo quyệt khiến Kiều xiêu lòng, tha bổng cho mình.

Bản quyền bài viết thuộc về trường THPT TP Sóc Trăng. Mọi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: Trường Cmm.edu.vn (thptsoctrang.edu.vn)

Bạn thấy bài viết Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9 bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Soạn bài Thúy Kiều báo bổ phục thù – trích – Soạn văn 9 của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 100 Tả một loại trái cây mà em thích (hay nhất)

Viết một bình luận