Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu)

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu)
Bạn đang xem: Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu) tại Kênh Văn Hay

Với 3 bài văn Phát biểu cảm nghĩ về văn bản Gió lạnh đầu mùa sẽ giúp các em học sinh biết cách triển khai ý từ đó biết cách viết bài tập làm văn lớp 6.

Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa – văn mẫu 1

Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc và gợi nhiều suy nghĩ cho mỗi người về tình yêu thương trong cuộc sống. Với giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, nhà văn đã khắc họa rõ nét hình tượng nhân vật xuất hiện xuyên suốt truyện ngắn bằng những nét chân dung đẹp đẽ, sinh động. Hai chị em Lan và Sơn vì thương đứa em tội nghiệp đã mang chiếc áo của chị mình cho cô bé. Rồi sợ mẹ mắng, em nhắm mắt không dám nhìn mẹ. Cũng vì hành động của đứa con, người mẹ đã nghĩ ra nhiều cách và cho người mẹ nghèo vay tiền để mua quần áo cho con. Đó là một khoảnh khắc đẹp cho cả người lớn và trẻ em – một khoảnh khắc đầy tính nhân văn khiến độc giả chúng tôi cũng phải rơi nước mắt. Người ta thường chỉ nghĩ đến mình mà khó nghĩ đến người khác, còn người có cuộc sống đầy đủ lại càng khó nghĩ đến những người khốn khổ hơn mình vì không hiểu được nỗi lòng của những người cùng khổ. Tuy nhiên, những đứa trẻ trong truyện dù được sống trong nhung lụa nhưng vẫn thấu hiểu và yêu thương những mảnh đời khó khăn, đó mới thực sự là nét đẹp đáng quý của tình người. Có thể thấy, bức tranh đầu đông được nhà văn Thạch Lam miêu tả rất chính xác và tinh tế. Cảnh vật như hình nổi, khối trước mắt người đọc. Bức tranh tình người hiện lên ấm áp, giản dị, thân quen mà rộn ràng, hạnh phúc, chứa chan bao cảm xúc, tình cảm. Có thể nói, với ngòi bút tài hoa của nhà văn Thạch Lam, truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa đã để lại những ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc suốt mấy chục năm qua bởi vẻ đẹp nhân văn.

Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa – văn mẫu 2

Truyện ngắn Cơn gió lạnh đầu mùa là một truyện ngắn xuất sắc của ông viết về đề tài thiếu nhi. Truyện đã giúp người đọc hiểu rõ hơn về phong cách nghệ thuật của Thạch Lam. Tác giả đã khắc họa trước mắt người đọc hình ảnh tinh tế của thiên nhiên lúc chuyển mùa. Chỉ sau một đêm mưa rào, trời bắt đầu chuyển hướng bắc, rồi cái lạnh ập đến khiến người ta ngỡ mình đang ở giữa mùa đông lạnh giá. Sơn tung chăn tỉnh giấc, thấy mọi người trong nhà, mẹ và em gái đã dậy, quạt bếp pha trà. Ai cũng “đã khoác áo đông”. Ngoài sân “Gió thổi tung những tấm bụi nhỏ, thổi lá khô xào xạc. Bầu trời không u ám, toàn màu trắng.” Những cành lan trong chậu “lá rung rinh và như sắt lại vì lạnh”. Chỉ một vài chi tiết nhưng người đọc đã thấy được sự thay đổi của thời tiết và thiên nhiên. Câu chuyện tiếp tục diễn biến, gây cho người đọc sự đồng cảm sâu sắc. Mẹ Sơn bảo Lan – chị gái Sơn vào phòng lấy giỏ quần áo ra. Mẹ Sơn lật cánh buồm lục lọi trong đống áo rét. Cô giơ lên ​​một chiếc áo bông màu xanh đã cũ nhưng khỏe mạnh. Đó là chiếc áo của Duyên – người chị gái tội nghiệp của Sơn đã mất khi cô mới bốn tuổi. Người bảo mẫu già “với tay lấy chiếc áo lật ra xem, mân mê những đường chỉ”. Khi nghe mẹ nhắc đến em gái, Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em vô cùng”. Anh cảm động khi thấy mẹ mình “hơi ứa nước mắt”. Chiếc áo bông là kỉ vật của người em gái đã mất với bao tình cảm sâu đậm. Điều đó thể hiện tình gia đình thắm thiết, sâu nặng.

Trái ngược với cuộc sống sung túc của gia đình Sơn. Các nhân vật trẻ em trong xóm trọ có hoàn cảnh rất bất hạnh. Nào Cúc, Xuân, Tí, Túc – những đứa trẻ tội nghiệp vẫn phải khoác trên mình bộ quần áo nâu bạc đã nhiều chỗ rách vá. Môi họ “tím lại”, quần áo rách chỗ, “da sạm đi”. Khi gió lạnh thổi qua, chúng lại “run rẩy, răng va vào nhau”. Khi nhìn thấy Sơn và Lan trong bộ áo ấm, họ cảm động và ngưỡng mộ. Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết chứ không khinh khỉnh như anh em họ Sơn.

Câu chuyện trở nên thú vị hơn khi Lan nhìn thấy Hiền đang đứng “co ro” bên quầy bar, trong gió lạnh chỉ mặc độc một chiếc áo “tả tơi”, “hở cả lưng lẫn tay”. Cả hai chị em đều cảm thấy tội nghiệp cho đứa bé. Sơn chợt nhớ ra mẹ Hiền nghèo lắm, nhớ Duyên hay ra vườn chơi với Hiền. Một ý nghĩ hay ho thoáng qua trong đầu Sơn – đó là đem chiếc áo bông cũ của Duyên cho Hiền. Nghĩ vậy, anh nói với em gái, được chị đồng tình. Lan “háo hức” chạy về nhà lấy áo. Còn Sơn, anh lặng lẽ đứng chờ, trong lòng cảm thấy “ấm áp và hạnh phúc”.

Cái kết để lại cho người đọc nhiều ấn tượng. Hai chị em lo lắng khi bà vú già biết mẹ đã biết chuyện hai chị em lén mặc quần áo cho Hiền. Sơn cảm thấy lo lắng và sợ hãi nên đến nhà tìm Hiền để lấy lại chiếc áo. Nhưng đó là phản ứng bình thường của một đứa trẻ khi mắc lỗi và bị phát hiện. Khi trở về nhà, chị em Sơn vô cùng bất ngờ khi thấy mẹ con chị Hiền ở nhà mình. Mẹ Hiền đem chiếc áo bông cho mẹ Sơn. Có thể thấy, dù cuộc sống khó khăn, khốn khó nhưng chị vẫn giữ được phẩm chất tốt đẹp: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Về phần mẹ của Sơn, sau khi biết chuyện, bà đã cho mẹ Hiền vay 5 hào để may áo ấm cho con trai. Điều đó cho thấy mẹ Sơn là người có tấm lòng nhân hậu. Sau khi mẹ con chị Hiền về, mẹ Sơn không hề giận mắng con mà còn “vẫy 2 con lại gần, rồi ôm ấp”. Như vậy, truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa giàu giá trị nhân văn sâu sắc. Tác phẩm đã để lại dấu ấn nhất định trong lòng người đọc.

Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa – văn mẫu 3

Thạch Lam – một trong những nhà văn tiêu biểu của khuynh hướng văn học lãng mạn. Một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông là truyện ngắn Cơn gió lạnh đầu mùa.

Mở đầu tác phẩm, Thạch Lam đã miêu tả cảnh một buổi sáng mùa đông bằng những chi tiết hết sức tinh tế. Chỉ sau một đêm mưa rào, trời bắt đầu đón gió bắc. Sơn tỉnh dậy và thấy mẹ và chị… đều “mặc áo lạnh”. Ngoài sân, “Gió thổi tung những tấm bụi nhỏ, thổi lá khô xào xạc. Bầu trời không u ám, toàn màu trắng.” Những cành lan trong chậu “lá rung rinh và như sắt lại vì lạnh”. Chỉ một vài hình ảnh nhỏ nhưng cũng cho thấy rõ sự thay đổi của thời tiết.

Tiếp đó, tác giả dẫn người đọc đến khung cảnh cuộc sống của gia đình Sơn. Mẹ Sơn bảo Sơn mang theo một giỏ quần áo. Nhìn chiếc áo bông màu xanh cũ kỹ nhưng khỏe khoắn, mẹ Sơn nói: “Áo này của cô Duyên”. Người bảo mẫu già “với tay lấy chiếc áo lật ra xem, mân mê những đường chỉ”. Khi nghe mẹ nói, Sơn cũng “nhớ mẹ, cảm động và yêu mẹ vô cùng”. Anh cảm động khi thấy mẹ mình “hơi ứa nước mắt”. Chiếc áo bông là kỷ vật gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng, tình anh em sâu nặng và tình thương yêu của một bà lão nhân hậu.

Cuộc sống giàu có của gia đình Sơn được nhà văn miêu tả. Sơn được mặc áo nỉ đỏ, áo vệ sinh, bên ngoài khoác thêm áo vải sẫm màu. Ngược lại, sự nghèo khó, khó khăn được thể hiện qua hình ảnh những đứa trẻ xóm chợ. Đó là những nhân vật như Cúc, Xuân, Tí, Túc vẫn còn khoác trên mình bộ quần áo nâu bạc đã nhiều chỗ rách vá. Môi họ “tím lại”, quần áo rách chỗ, “da sạm đi”. Khi gió lạnh thổi qua, chúng lại “run rẩy, răng va vào nhau”. Vừa nhìn thấy Sơn và Lan, lũ trẻ trong chợ ai nấy đều “hú hồn”. Nhưng truyện giàu giá trị nhân văn khi nhà văn khắc sâu thái độ của chị em Sơn – thân thiện chứ không khinh bỉ như chị em họ.

Sơn và em gái đều là những đứa trẻ ngây thơ và thật thà. Khi Lan nhìn thấy Hiền đứng “co ro” bên quầy bar, trong gió lạnh chỉ mặc độc chiếc áo “tả tơi”, “hở cả lưng lẫn tay”. Sơn “xót xa” và chợt nhớ ra mẹ Hiền nghèo lắm, Duyên hay ra vườn chơi với Hiền. Lan và Sơn bàn nhau tặng hiên nhà một chiếc áo bông cũ. Sau đó, Lan “hăm hở” chạy về nhà lấy áo. Sơn lặng lẽ chờ đợi, lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui sướng”. Chiếc áo cũ mà chị em Son tặng bên thềm chứa đựng biết bao tình người, thể hiện tình cảm sẻ chia của một người con có trái tim yêu thương. Hành động của các chị Son tuy nhỏ bé nhưng thật cao cả và đáng quý.

Câu chuyện không dừng lại ở đó. Kết thúc câu chuyện, mẹ Hiền đem chiếc áo bông trả lại cho mẹ Sơn. Hành động này có thể cho thấy trong xã hội xưa có những con người dù sống trong khó khăn, khổ cực vẫn giữ được phẩm chất tốt đẹp: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Mẹ Sơn sau khi nghe chuyện đã cho mẹ Sơn vay năm đô la để may áo ấm cho con trai. Về phần chị em Sơn, cô chẳng những không giận mà còn “vẫy tay cho hai đứa lại gần, rồi ôm ấp”. Mẹ Sơn hay mẹ Hiền đều là những người phụ nữ đức hạnh, giàu lòng tự trọng. Có thể khẳng định truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa là một truyện nhẹ nhàng, nhưng chan chứa tình yêu thương.

Xem thêm các bài tập làm văn lớp 6 hay khác:

Mục Lục Văn Mẫu | Ngữ văn hay lớp 6 theo từng phần:

Giải bài tập lớp 6 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu) có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu) bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Nêu cảm nhận của em về văn bản Gió lạnh đầu mùa (3 mẫu) của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Nghị luận xã hội Lí tưởng là ngọn đèn chỉ đường hay nhất (dàn ý - 8 mẫu)

Viết một bình luận