Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10
Bạn đang xem: Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10 tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Kể lại trận đánh Mtao Mxây theo vai người dẫn chuyện là Đăm Săn

Bài giảng Chiến thắng Mtao Mxây – Cô Trương Khánh Linh (GV )

Các bạn! Tôi là Đam San, anh hùng trong sử thi Đam San của người Ê Đê. Tôi là một tù trưởng hùng mạnh, đầu đội khăn xếp đôi, vai đeo túi da. Tôi xin kể cho bạn nghe một trong những chiến thắng của tôi. Đó là trận Mtao Mxây – một tù trưởng cướp vợ ta.

Nghe tin Mtao Mxây đã cướp đi Hơ Nhi – người vợ xinh đẹp của ta, ta vô cùng tức giận. Tôi lập tức cầm khiên và giáo lao thẳng đến nhà Mtao Mxay để rửa mối nhục và giành lại người vợ yêu dấu của mình.

Nhà Mtao Mxai đẹp thật. Đầu hiên đẽo hình mặt tráng, đầu cầu thang đẽo hình chân chim, các bậc thang rất rộng. Tôi đứng bên dưới nói to:

– Ôi Diễm, xuống đây! Tôi thách bạn đấu dao với tôi!

Mtao Mxây không những không xuống mà còn khiêu khích tôi:

– Tôi không đi xuống đâu, Dian! Tay tôi còn bận bế vợ lên đây.

Máu nóng trong người tôi bốc lên, tôi hét lên:

– Xuống đi Điền! Xuống đi, Điền! Bạn không đi xuống? Tôi sẽ lấy sàn nhà của bạn, tôi sẽ cắt nó làm đôi, tôi sẽ lấy cầu thang của bạn, tôi sẽ cắt lửa, tôi sẽ đốt nhà bạn!

Tôi nói thế thì nó sợ đi xuống. Anh ấy cũng bảo tôi không được đâm anh ấy khi anh ấy đang đi xuống. Tôi cười khẩy và nói với anh ta:

– Tại sao tôi đâm bạn trong khi bạn đang đi xuống? Bạn thấy đấy, tôi thậm chí không buồn đâm con lợn nái của bạn xuống đất.

Mtao Mxay bước xuống, tay cầm khiên và giáo. Khiên của anh ta tròn như đầu cú, và ngọn giáo của anh ta óng ánh như cầu vồng. Trông anh hung dữ như một vị thần, nhưng dáng vẻ lại ngập ngừng, ngập ngừng từng bước.

Tôi thường cho anh ấy múa khiên trước. Lúc đầu anh từ chối. Anh ấy nói với tôi:

– Tôi như con gà làng mới nhú, như con gà rừng vừa nhú, chưa ai giẫm mà đã gãy cánh.

Và anh ấy bảo tôi múa khiên trước. Nhưng tôi chắc chắn sẽ không. Tôi là người thách đấu, tôi có nên lắc khiên trước không? Thế là Mtao Mxây lắc khiên múa trước.

Tôi đứng yên, bất động nhìn Mtao Msai múa khiên. Lá chắn của anh kêu lạch cạch như quả dưa khô. Cười trước hành động múa khiên của anh ấy, tôi hào hứng nói:

Anh khiêu vũ một mình, khiên kêu lạch cạch như bầu khô. Nhảy múa, bạn đã học ai? Bạn đang khiêu vũ, phải không, Dian?

Anh ấy nói với tôi:

– Với bạn, chúng tôi học hỏi từ bạn. Có chú, chúng cháu học hỏi chú. Có rồng thần, chúng ta học rồng thần.

Tôi mỉa mai:

– Vì thế? Chúng tôi không có bạn để học bạn, không có chú để học bạn! Chỉ có hai chúng ta thôi, nhảy nào, xem nào

Khi tôi nói vậy, chắc hẳn anh ấy đã rất tức giận. Anh tự hào hỏi tôi:

“Vậy ngươi không biết ta là tướng quân quen đánh thiên hạ, bắt tù binh, xé thiên hạ sao?”

Lúc đó, tôi không thể đứng yên được nữa. Tôi phải dạy cho anh ta một bài học về sự kiêu ngạo và rửa sạch nỗi xấu hổ đã cướp vợ tôi. Tôi nhảy múa với chiếc khiên của mình. Anh nhanh chóng bỏ chạy. Trong một lần vội vã, tôi băng qua một ngọn đồi khổng lồ. Tôi phóng từ đông sang tây, đuổi theo anh ta. Và anh ta đi thấp và chạy suốt từ phía tây sang phía đông. Anh ta vung dao về phía tôi, nhưng chỉ trúng một cây sào trâu. Tôi lại động viên anh ấy.

– Sao anh lại chặt sào trâu? Còn chân của tôi, bạn đang làm gì vậy? Và tôi tiếp tục đuổi theo anh ta. Anh ấy và tôi đuổi theo rất nhiều, cả hai chúng tôi đều mệt mỏi. Lúc này, anh ta yêu cầu Hồ Nhị ném cho anh ta một miếng trầu. Trong lúc đánh nhau ăn miếng trầu thì đỡ mệt hơn nhiều. Nhanh như cắt, tôi ngoạm lấy miếng trầu nhai ngấu nghiến. Sau đó, sức mạnh của tôi tăng gấp đôi. Tôi múa khiên lần nữa và đuổi theo anh ta. Khi tôi nhảy trên cao, tiếng đĩa đồng vang lên, tiếng gió mạnh như bão. Khi tôi nhảy thấp, tiếng khiên vang lên, gió như cuồng phong. Cả vùng đồi núi nơi diễn ra trận đánh tan hoang: chòi đổ, cây cối chết khô. Khi tôi nhảy và chạy nước kiệu, ngọn núi nứt ra ba lần, và ba ngọn tranh bị bật gốc và bay đi. Tôi ném ngọn giáo thần – ngọn giáo đã giết bao nhiêu thú dữ, bao nhiêu kẻ thù của tôi – vào đùi Mtao Mxây. Nhưng lạ thay, đùi anh vẫn không bị thương, không chảy máu. Tôi bắn anh ta một lần nữa bằng ngọn giáo của mình, nhưng anh ta không hề hấn gì. Anh ấy vẫn đang chạy. Anh ta có phép thuật gì không? Hay có một vị thần bảo vệ anh ta? – Tôi tự hỏi mình như vậy.

Trận chiến nổ ra. Tôi đánh Mtao Mxây mấy lần mà không hề hấn gì. Tôi đã rất mệt mỏi, tôi chạy và ngủ. Tôi mơ thấy Chúa. Tôi hỏi Chúa.

– Ôi chao, chắc chết mất ông nội ơi! Tôi mệt quá! Tại sao bạn đâm anh ta mà không đâm anh ta?

Chúa đã cho tôi thấy điểm yếu của anh ta: Chỉ cần lấy một cái chày mòn và ném vào tai anh ta. Tỉnh dậy, tôi vớ ngay chiếc chày cũ nát ném vào dái tai Mtao Mxay. Quả nhiên, áo giáp trên người hắn lập tức sụp đổ. Lúc này tôi mới hiểu tại sao cây thương của tôi đâm hắn mấy nhát mà vẫn không gãy.

Mất vũ khí bảo vệ, anh ta hoảng sợ bỏ chạy. Anh né xung quanh chuồng lợn, tôi phá chuồng lợn. Anh ta tránh xung quanh chuồng ngựa, tôi phá hủy chuồng ngựa. Anh ấy chạy đi đâu tôi cũng đi theo anh ấy. Cuối cùng anh ngã xuống đất.

Khi nằm dưới mũi giáo của tôi, mặt anh tái nhợt, cắt không còn giọt máu. Anh ta sợ hãi và cầu xin tôi tha mạng. Anh nói:

– Ôi Điền! Ôi Điền! Để tôi làm lễ chúc thọ cho một con trâu! Tôi cho bạn thêm một con voi.

Nhưng tôi không bận tâm. Chúc phúc cho tôi? Điều gì là hữu ích? Còn trâu, voi thì sao? Tôi không thiếu. Anh dám cướp vợ tôi, tôi không thể tha thứ cho anh.

Tôi tức giận nói với anh ta:

– Tại sao người ta vẫn cúng trâu để cầu an? Chẳng phải vợ tôi là người cướp, đùi tôi là bạn đâm sao? Và ngọn giáo của tôi đã đánh anh ta. Tôi chặt đầu nó và đem ra đường cho dân làng xem.

Giết Mtao Mxay, ta lấy lại Hồ Nhi. Tất cả bầy tôi của Mtao Mxay đều đi theo tôi. Để ăn mừng chiến thắng, tôi mở tiệc chiêu đãi gia nhân là dân làng. Các tù trưởng phương xa, khách thập phương nghe tin ta thắng trận đều kéo đến ăn mừng. Nhà tôi đông nghịt khách, tôi tớ chật cả nhà ngoại. Ta hạ lệnh giết nhiều lợn, mổ nhiều trâu, đánh chiêng trống to, hòa với chũm chọe cho chúng kêu inh ỏi. Gia đình ăn uống linh đình kéo dài suốt mùa khô.

Sau trận đánh Mtao Mxây, tiếng tăm ta vang khắp nơi, vang khắp nơi, đến tai thần linh. Sau trận chiến đó, tôi thực sự trở thành một tù trưởng mới giàu có, sức mạnh tràn trề, tiếng tăm lẫy lừng.

Xem thêm các bài văn mẫu phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 10 khác:

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

chien-thang-mtao-mxay.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10 bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Kể lại trận đánh Mtao Mxây trong vai người kể là Đăm Săn – Ngữ văn lớp 10 của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Cảm nhận về vùng đất Cà Mau qua đoạn văn Sông nước Cà Mau hay nhất - Văn mẫu lớp 6

Viết một bình luận