Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10
Bạn đang xem: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10 tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Tả một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình.

Mẹ tôi!

Bố mẹ chia tay sớm, mẹ dắt tôi rời quê đến vùng đất mới sinh sống. Lúc đó tôi còn nhỏ, tôi chưa biết thế nào là khổ, là vất vả, tôi chỉ biết nhà mình nghèo hơn những gia đình khác. Nếu như mâm cơm bình thường nhà nào cũng có một quả trứng thì nhà tôi chỉ có một quả trứng cho hai mẹ con. Nếu như nhà mọi người làm bằng gỗ, tráng xi măng thì nhà tôi xung quanh là những lũy ​​tre ọp ẹp chỉ cần một trận mưa lớn là đổ sập. Nhưng mẹ tôi là một người phụ nữ kiên cường. Trong những năm tháng đói nghèo đó, mẹ tôi vẫn mạnh mẽ chống chọi với mọi giông tố để nuôi tôi khôn lớn.

Mẹ tôi nhỏ, thấp và gầy. Khuôn mặt cô ấy tròn và các đường nét trên khuôn mặt rất đẹp. Dù phải chịu bao gian khổ, vất vả nhưng cũng không làm phai nhạt vẻ đẹp của mẹ. Đôi mày đen dài, cong vút, ôm lấy đôi mắt trong veo, sáng và có hồn. Đôi mắt của mẹ, tôi hiếm khi nhìn thấy niềm vui, trong mắt mẹ chất chứa nhiều nỗi buồn và sự quan tâm. Nhưng đôi khi tôi lại thấy đôi mắt ấy cười, nhất là vào những ngày mẹ đi làm thêm, hôm đó bữa cơm đầy đủ và thấy tôi ăn ngon lành hết bát này đến bát khác. Niềm vui của mẹ thật đơn giản. Da mẹ tôi trước đây rất trắng, hồng hào, tôi từng nhìn thấy ảnh mẹ nhưng từ ngày mẹ xa quê, mẹ phải bươn chải kiếm sống. Làn da của cô đã dần sạm đi, những nếp nhăn cũng đã xuất hiện trên gương mặt. Tôi thích giọng mẹ, giọng mẹ hát ru. Những trưa hè nghe lời ru ngọt ngào của mẹ: “Môi em…” Dù nắng nóng cũng làm tôi chìm vào giấc ngủ.

Những năm đầu tiên sinh sống tại đây, cuộc sống của hai mẹ con rất khó khăn. Mẹ em làm đủ thứ nghề, đi chợ huyện, bán hàng rong… để kiếm sống. Mẹ tôi thường cáu kỉnh và nghiêm khắc với tôi. Bất kỳ lỗi lầm nào, dù nhỏ nhất, sẽ bị la mắng và nặng hơn là bị đánh. Đôi khi tôi thực sự ghét mẹ tôi, bởi vì bà đã đối xử tệ bạc với tôi. Nhưng tôi không hiểu nỗi lòng của người mẹ phải một mình nuôi con. Sợ tôi hư và hư nên mẹ tôi nghiêm khắc với tôi hơn những bà mẹ khác.

Nhưng có lẽ ngày để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi chính là ngày hôm ấy. Trước khi mẹ em được nhận vào làm giáo viên ở một trường mầm non, cuộc sống hai mẹ con đỡ vất vả hơn, sáng nào mẹ cũng dậy từ 3h, ra chợ huyện bán hàng. Hôm đó, cũng như bao ngày khác, mẹ tôi đi chợ từ sáng sớm, để tôi ở nhà lo toan mọi việc. Nhưng hôm đó, thay vì ngoan ngoãn ở nhà đợi mẹ về, em lại cùng các bạn vào rừng kiếm củi từ sớm. Tôi muốn tạo cho cô ấy một sự bất ngờ, tôi muốn cho cô ấy thấy rằng tôi đã lớn và có thể giúp đỡ cô ấy. Mọi chuyện sẽ vẫn ổn nếu như tôi không có tâm trạng nhảy xuống sông nghịch nước cùng lũ bạn. Lúc đầu tôi ở gần bờ, rồi ra xa dần lúc nào không biết. Tôi bất ngờ trượt chân xuống vùng nước sâu, vùng vẫy, khua chân, giơ tay kêu cứu. Sau đó tôi ngất đi, ngất đi và không biết gì nữa.

Biết đâu lúc đó có người thấy và ra cứu tôi, đưa tôi về nhà, có lẽ lúc đó tôi như cá mắc cạn, lịm đi, môi tím tái. Tôi không biết gì cho đến sáng hôm sau, lờ mờ mở mắt ra đã thấy mẹ ngủ say bên cạnh. Mặt mẹ còn ướt nước mắt, nước mắt còn đọng trên mi, tay mẹ nắm chặt lấy tay tôi. Tôi cảm thấy mệt và nóng nên cử động nhẹ. Thấy tôi cựa quậy, mẹ choàng tỉnh, cuống quýt hỏi han rồi ôm chầm lấy tôi. Mẹ ôm chặt lấy tôi, cảm giác như không thở được nữa. Có lẽ cô ấy sợ mất tôi. Người thân duy nhất còn lại mẹ. Mẹ để tôi nằm xuống không mắng mỏ, không la mắng, chỉ nhìn tôi, nhìn thấu tôi… ánh mắt mẹ vừa buồn, vừa buồn, vừa vui… tôi không biết diễn tả thế nào. Tôi chỉ biết rằng cho đến ngày nay, tôi vẫn còn bị ám ảnh.

Một đêm mẹ thức trắng chăm con gầy đi, có lẽ vì lo cho con mà mẹ gầy đi, mẹ bỏ bê việc buôn bán, chợ búa – thứ mà mẹ yêu nhất trên đời, mẹ đã không còn. trái chợ nào, kể cả những ngày giông tố gió se lạnh. Mẹ ở nhà quanh quẩn bên tôi, tôi cần gì mẹ sẽ mang đến tận nơi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mẹ như vậy. Nhà tôi nghèo, không có gì bồi bổ nên bữa cơm hôm đó, mẹ tôi cho tôi ăn dù chỉ một quả trứng nhỏ xíu. Mẹ chỉ ăn rau và luôn nói, có rau là đủ. Còn tôi, cứ tưởng mẹ nó nói thật, tôi ăn luôn cả quả trứng mà không suy nghĩ, không biết mẹ nó nói dối. Mãi sau này khi lớn lên, hiểu chuyện hơn, tôi mới thấu hiểu những lời mắng mỏ của mẹ, những lần mẹ đánh tôi, những lời nói dối mẹ ngày xưa.

Giờ đây cuộc sống của hai mẹ con đã dần khá hơn, mẹ không còn vất vả như trước. Nhưng mỗi khi nghĩ về mẹ, nghĩ về những năm tháng vất vả nuôi tôi khôn lớn, tôi lại thầm cảm ơn mẹ. Nếu không có mẹ, có lẽ tôi đã không có được một tôi mạnh mẽ, trưởng thành và chín chắn như ngày hôm nay. Cảm ơn mẹ của tôi.

Xem thêm các bài văn mẫu phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 10 khác:

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

viet-bai-lam-van-so-2-lop-10.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10 bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình hay nhất – Ngữ văn lớp 10 của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  8 Bài văn Tả hình ảnh của mẹ khi đang làm việc nhà hay nhất

Viết một bình luận