Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6
Bạn đang xem: Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6 tại Kênh Văn Hay

Kể diễn cảm câu chuyện Cây bút thần hay nhất

Đề bài: Kể diễn cảm câu chuyện Cây bút thần

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ ở Trung Quốc, có một cậu bé mồ côi tên là Mã Lương, vừa thông minh lại vẽ rất giỏi. Cha mẹ mất sớm, Mã Lương hàng ngày lên núi đốn củi, ra đồng cắt cỏ đổi lấy gạo nuôi thân. Nhà nghèo đến mức không đủ tiền mua bút lông nhưng Mã Lương vẫn say mê học vẽ.

Một đêm, trong giấc ngủ, Mã Lương nằm mơ thấy một ông lão râu tóc bạc trắng xuất hiện trước mặt mình, mình có vầng hào quang. Ông cụ cười hiền, trao cho tôi cây viết và nói:

– Anh tặng em cây bút thần. Nó sẽ giúp bạn rất nhiều trong cuộc sống.

Mã Lương nhìn chiếc bút vàng lấp lánh mừng rỡ reo lên:

– Ồ! Cái bút đẹp quá! Tôi cám ơn! Cảm ơn ngài!

Chàng trai chưa kịp nói xong thì ông lão đã biến mất. Tỉnh dậy, hóa ra chỉ là mơ nhưng cây bút thần vẫn nằm trong tay khiến Mã Lương vô cùng ngạc nhiên.

Mã Lương lấy bút định vẽ một con chim. Khi nét vẽ cuối cùng được hoàn thành, con chim bay lên trời hót líu lo. Yêu cầu trẻ vẽ một con cá khác, con cá vẫy đuôi lao xuống sông, bơi lội trước mắt trẻ. Mã Lương sung sướng vô cùng!

Từ đó, Mã Lương dùng cây bút thần vẽ cho tất cả những người nghèo trong làng. Ai thiếu cuốc thì rút cuốc. Ai thiếu đèn, anh vẽ đèn. Nhà nào không có gầu thì ông xách gầu đi múc nước. Một ăn mười, mười ăn trăm, những việc làm kỳ lạ của Mã Lương ai cũng biết.

Trong vùng có địa chủ tham lam. Nghe tin Mã Lương có cây bút thần, sai đầy tớ bắt Mã Lương về nhà vẽ theo ý mình.

Tuy còn ít tuổi nhưng Mã Lương có tính tình ôn hòa, rất ghét sự tham lam của nhà giàu. Mặc cho những lời dụ dỗ, đe dọa, Mã Lương nhất định không rút ra được gì cho mình. Chủ nhà giậm chân giận dữ, nhốt cậu bé vào chuồng và bỏ mặc cậu chết đói.

Ba ngày sau, giữa một đêm mùa đông, tuyết rơi dày đặc sân đình. Chủ đất nghĩ thầm: “Thằng nhóc đó không chết đói thì cũng chết rét. Mình thử xuống chuồng đi!”. Khi gần đến nơi, anh nhìn thấy những tia sáng lọt qua khe cửa. Tò mò ngó vào thì thấy Mã Lương đang ngồi ăn bánh nướng bên bếp lửa hồng rực. Hương thơm dậy lên ngào ngạt. Anh không thể tin vào mắt mình. Lò sưởi ở đâu? Bánh nướng ở đâu? Ah! Phải! Tất cả từ cây bút thần. Nhưng Mã Lương đã vượt tường bằng chiếc thang vừa vẽ. Chủ nhà tức giận trèo thang đuổi theo. Sau khi leo lên ba bậc thang, chiếc thang biến mất, và anh ta ngã đập cổ xuống đất. Mã Lương vẽ ngựa, cưỡi lên lưng ngựa phi nước đại với roi vọt. Cách đó không xa, anh nghe thấy tiếng hét và tiếng hét sau lưng. Quay lại nhìn thì thấy chủ nhà cưỡi trên lưng một con tuấn mã, tay cầm gươm sáng loáng dẫn theo một toán gia nhân khoảng hai mươi người, đốt đuốc đuổi theo. Anh bình tĩnh lấy bút vẽ cung tên. Khi chủ nhà đến gần, anh ta nhắm cung vào chủ nhà và bắn. “Bắn”. Mũi tên trúng cổ họng anh ta. Anh ngã xuống đường. Mã Lương vung roi thúc ngựa, ngựa phi như bay.

Mã Lương cưỡi ngựa không ngừng nghỉ suốt mấy ngày đêm, cuối cùng Mã Lương dừng lại ở một thị trấn nhỏ hẻo lánh. Hàng ngày, ông vẽ và bán tranh trên đường phố. Sợ không biết tung tích, anh thường vẽ dở dang như một con chim không mỏ, không chân. Tuy nhiên, những bức tranh anh vẽ rất đẹp khiến ai cũng phải trầm trồ.

Một hôm, Mã Lương vẽ một con cò trắng. Vô tình, một giọt mực rơi trúng mắt cò. Thế là cò mở mắt, dang rộng đôi cánh và bay đi trước sự ngỡ ngàng của nhiều người trong thị trấn. Có mấy người buôn chuyện đem tin này tâu vua. Là một kẻ có lòng tham vô đáy, nhà vua ra lệnh bắt cậu bé về kinh đô.

Vị vua này nổi tiếng tham lam, độc ác nên bị muôn dân căm ghét. Mã Lương ghét anh nên không muốn vẽ. Nó bắt nó vẽ rồng, nó vẽ cóc. Nó đòi vẽ con phượng hoàng, nó vẽ con gà trụi lông. Hai con vật xấu xí, bẩn thỉu nhảy múa xung quanh nhà vua. Lão nổi giận, sai quân cướp lấy cây bút thần và tống Mã Lương vào ngục tối.

Anh cầm bút và tự vẽ. Đầu tiên, anh vẽ một núi vàng. Không thỏa mãn lòng tham của mình, anh ta vẽ hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Vẽ xong, ông nhìn kỹ thì ra đó là những tảng đá lớn. Những tảng đá lăn xuống, gần như đè bẹp anh ta và làm gãy chân anh ta.

Không từ bỏ lòng tham, anh ta vẽ thỏi vàng, càng vẽ càng to và dài. Vẽ xong, anh nhìn lại thì thấy trước mắt không phải thỏi vàng mà là một con mãng xà khổng lồ, miệng há hốc đỏ hỏn, đang lao đến định nuốt chửng anh. May mà có quan quân lao ra cứu.

Biết rằng nếu không có Mã Lương thì mọi chuyện sẽ hỏng bét, đành phải thả anh ra, dụ dỗ anh bằng vàng bạc châu báu và hứa gả công chúa cho. Mã Lương hiểu lòng dạ xấu xa của hắn, nhưng vẫn giả vờ đồng ý. Nhà vua vui mừng khôn xiết và trả lại cây bút thần cho chàng.

Sợ vẽ núi có nhiều thú dữ, vua sai Mã Lương vẽ biển. Chỉ hai nét bút, biển hiện ra trước mặt tôi, xanh thăm thẳm và trong suốt như gương. Vua nhìn biển hỏi:

– Tại sao biển không có cá?

Mã Lương vội chấm vài chấm. Bao nhiêu đàn cá xuất hiện, đủ hình thù, màu sắc tung tăng bơi lội. Nhà vua rất hài lòng, vội hạ lệnh:

– Vẽ cho tôi một chiếc thuyền! Tôi muốn đi ra ngoài để xem cá!

Trong chớp mắt, Mã Lương đã vẽ xong một chiếc thuyền buồm lớn. Vua, hoàng hậu, hoàng tử, công chúa và các quan khác tranh nhau xuống thuyền. Mã Lương thêm vài nét bút. Gió thổi hiu hiu, sóng lăn tăn, thuyền từ từ rời bến.

Thấy thuyền đi quá chậm, vua đứng trên mũi thuyền quát:

– Để gió lớn thêm một chút! Để gió thổi thêm chút nữa!

Mã Lương vung tay vẽ thêm mấy nét đậm. Sóng dâng cao, gió mạnh dần. Buồm căng lên, thuyền tăng tốc. Cậu bé vẽ nhiều đường hơn. Biển ầm ầm, thuyền lắc lư nghiêng ngả. Nhà vua sợ hãi, vội kêu lên:

– Đừng để gió thổi nữa! Đừng để gió thổi nữa!

Mã Lương bỏ ngoài tai những lời đó. Anh tiếp tục vẽ những đường cong lớn. Sóng dâng cao, từng đợt từng đợt ập vào thuyền. Nhà vua ướt sũng áo, một tay giữ cột buồm, một tay ra hiệu rồi quát Mã Lương đừng viết nữa.

Giả vờ như không nghe thấy, Mã Lương tiếp tục vẽ. Gió bão càng lúc càng mạnh, mây đen kéo đến, trời tối sầm. Sóng dữ nhấn chìm thuyền xuống biển sâu.

Thế là hết đời vị vua tham lam, độc ác. Việc làm của Mã Lương được ca ngợi và truyền bá rộng rãi trong cả nước. Sau đó, Mã Lương đi đây đi đó, dùng cây bút thần phục vụ người nghèo. Cậu bé họa sĩ tài năng và đức độ được mọi người yêu mến và ngưỡng mộ.

Xem thêm các bài văn mẫu về cảm nghĩ, kể chuyện, tả cảnh, tả người, tả người lớp 6 hay khác:

Mục Lục Văn Mẫu | Ngữ văn hay lớp 6 theo từng phần:

Giải bài tập lớp 6 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6 bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Kể diễn cảm truyện Cây bút thần hay nhất – Văn mẫu lớp 6 của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích Cảnh đám ma gương mẫu trong đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia hay nhất - Ngữ văn lớp 11

Viết một bình luận