Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới
Bạn đang xem: Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới tại Kênh Văn Hay

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới bao gồm dàn ý chi tiết cùng những bài văn mẫu hay lựa chọn lọc được THPT Lê Hồng Phong tổng hợp từ những bài văn đạt điểm cao của những em học sinh lớp 8 trên toàn quốc. Hy vọng sẽ là tài liệu quý giúp những em nắm được toàn bộ nội dung chính và nhanh chóng hóa thân thành cô bé bán diêm kể lại hoàn cảnh đáng thương của mình. Đồng thời, giúp những em rèn luyện trí tưởng tượng của mình ngày thêm phong phú.

Để hóa thân vào vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác là một trong những đề tài khá hay trong chương trình Ngữ văn 8 mà những em sẽ học. Thầy cô mời những em theo dõi những bài văn mẫu hay nhất sau đây.

Đề bài: Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới

những em đừng bỏ qua: Là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa, em hãy kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm

Dàn ý đóng vai cô bé bán diêm kể lại chuyện

1. Mở bài

– Giới thiệu bản thân: Tôi là cô bé bán diêm.

– Nêu khái quát về hoàn cảnh hiện tại: Không dám về nhà vì chưa bán

được bao diêm nào.

2. Thân bài

Kể về hoàn cảnh hiện tại của tôi.

  • gia đạo mẹ và bà nội đã qua đời.
  • Sống với ông bố khó tính và luôn chửi mắng.
  • Nhà nghèo nên tôi phải đi bán diêm để kiếm sống.

Bối cảnh hiện tai

  • Thời gian: Đêm giao thừa.
  • Không gian: Rét buốt dữ dội, tuyết rơi đầy trời. Một mình tôi đơn chiếc đói rét, lang thang trên phố để mong bán được một bao diêm hay có người nào bố thí cho một tẹo.
  • Mọi người xung quanh thờ ơ với tôi.

=>Tôi hoàn toàn không có nơi nương tựa.

Những mộng tưởng của tôi: Tôi quẹt diêm 5 lần và mộng tưởng đẹp đẽ hiện ra,( kể về những  lần quẹt diêm)

=> Đây là những khát khao cháy bỏng và tình cảnh đáng thương của tôi.

Cái chết tới với tôi:

  • Nguyên nhân vì đói rét.
  • Cái chết của tôi nhẹ nhõm, thanh thoát.

Những điều tôi muốn nhắn tới mọi người:

  • Ngoài kia có rất nhiều số phận xấu số nên thông cảm và thương xót.
  • Phải biết yêu thương đùm bọc nhau.
  • Đừng sống vô tâm, ích kỷ.

3. Kết bài:

Bộc lộ xúc cảm hạnh phúc khi được đồng hành bà.

Gửi gắm những mong muốn con người phải biết yêu thương, viện trợ những người nghèo khổ, trẻ em cơ nhỡ.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác ngắn gọn

Vào đêm giao thừa ấy, trời rất lạnh và tuyết rơi xối xả. Tôi đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết đang rơi đầy trên mái tóc của mình. Tôi ko dám về nhà vì sợ bố đnáh, vả lại ở nhà cũng chẳng hơn gì cả.

những cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm phức toả ra. Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng thủ công tớ vẫn đóng băng vì lạnh, tớ chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, ít nhất cũng có thể sưởi ấm những ngón tay. Tôi quyết định bật diêm. Que thứ nhất bật lên, hơ tay trên ngọn lửa nhỏ, tôi tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi. Lửa vụt tắt, chỉ còn lại trong tay tôi là nửa que diêm cháy dở.

Tôi bật que diêm thứ hai, bức tường thứ trước mặt bỗng trở nên trong suốt khiến tớ có thể nhìn thấy trong nhà một bàn ăn phủ khăn trắng với con ngỗng quay. Nhưng điều khiến tớ thấy lạ nhất là con ngỗng quay tự dưng từ trên nhảy xuống rồi tiến về phía em vớ con dao cắm trước ngực. Bỗng que diêm phụt tắt, tôi ko còn thấy gì nữa ngoài bức tường dày tối tăm, lạnh lẽo ngay trước mắt.

Tôi bật thêm que nữa, và thấy mình đang ngồi trước cây thông noel trang trí. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, tôi thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi một vì sao rơi xuống, “chắc có người nào đó vừa mới từ giã cõi đời”, tôi nghĩ thế vì tôi nhớ tới lời bà, người duy nhất yêu quý tôi trên cõi đời này.

Tớ lại bật tiếp que diêm thứ tư, ánh sáng bao trùm, trước mặt tớ một vầng sáng hiện ra, và… bà tôi đang đứng đó, mỉm cười hiền lành và âu yếm. ” Bà ơi!”, tôi khóc nấc lên, ” Bà mang cháu cùng đi nhé! Cháu biết bà sẽ bỏ rơi cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi rét mướt kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ”. Tôi nức nở khóc, rồi tôi đốt hết những que diêm trong bao để níu kéo bà ở lại. Tôi chưa bao trông thấy bà đẹp lão và cao lớn tới thế. Bà ôm tôi trong vòng tay rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hoan hỉ, xa mặt đất dần dần, tôi đã tới nơi không còn đói khát và nỗi khổ đau.

Sáng hôm sai, người ta thấy tôi đang ngồi tựa vào tường, má ửng hồng, nụ cười nở trên môi. Mọi người người nào cũng nghĩ tôi đốt diêm để sưởi ấm cho mình nhưng chẳng người nào biết được những điều kì diệu mà tôi đã nhìn thấy nhờ những que diêm đó.

soan co be ban diem lop 8 1 1Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác ngắn nhất

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác ngắn nhất

Đêm giao thừa năm nay tuyết rơi xối xả, thời tiết ngoài trời bởi vậy mà cũng rất lạnh. Tôi bước trên phố phố cùng với một cái đầu trần, đôi bàn chân đất và cùng những gói diêm chưa bán được. Dù trời lạnh thật đó nhưng tôi lại chẳng dám trở về nhà, ngày ngày hôm nay chưa bán được chút diêm nào, tôi không có tiền mang về nhà để bố mua rượu. Chắc chắn ông ấy sẽ tức giận mà đánh tôi, từ ngày mẹ rồi tới bà mất đi thì tôi chẳng còn chút ý nghĩ nào gọi nơi đó là nhà nữa.

Những ngôi nhà trên phố đã sáng đèn, mùi thơm của ngỗng quay tỏa ra. Tôi cuộn người lại giữa hai ngôi nhà, nhưng làm tương tự cũng không thể khiến cho chân tay tôi ấm hơn, tôi chợt nghĩ nếu như mình quẹt diêm lên thì liệu rằng có ấm hơn hay không? Chắc là có đó. Tôi quyết định bật diêm để sưởi ấm đôi tay và đôi chân đang cóng vì tuyết.

Que diêm thứ nhất được châm lên, tôi hơ tay trên ngọn lửa nhỏ, bỗng chợt tôi thấy mình đang ngồi trước một chiếc lò sưởi, cảm giác thật rét mướt biết bao nhưng tiếc rằng đó chỉ là tưởng tượng, Khi que diêm vụt tắt thì tôi cũng quay về với thực tế.

Tiếp tục châm que diêm thứ hai, trước mặt tôi không còn phải bức tường lạnh lẽo, trống vắng nữa mà là một bàn ăn phủ khăn trắng, trên bàn là con ngỗng quay thơm phức. Nhưng điều kì lạ là con ngỗng quay này lại biết đi, nó từ trên đĩa nhảy xuống rồi tiến lại chỗ tôi với con dao được cắm trên lưng. Que diêm thứ hai lại vụt tắt, thực tế của tôi là không bàn trải khăn trắng, không ngỗng quay mà chỉ có bức tường lạnh lẽo vì tuyết rơi.

Châm thêm que diêm tiếp theo, tôi thấy mình đang ngồi trước cây thông noel đã được trang trí lộng lẫy. Nhưng có phải hụt hẫng không khi đúng lúc tôi đưa tay về phía cây thông cũng là lúc mà que diêm lịm tắt đi. Tôi thấy một vì sao rơi xuống, tôi nghĩ chắc có người nào đó vừa từ giã khỏi cõi đời này, nghĩ vậy bởi tôi nhớ tới bà, bà là người duy nhất yêu quý và quan tâm tôi ở cõi đời này.

Lần này đã là que diêm thứ tư, ánh sáng bao trùm, trước mắt tôi hiện ta một vầng sáng và người bà tôi vừa nghĩ tới đang đứng đó, mỉm cười hiền lành và âu yếm như ngày nào còn ở cạnh tôi. Tôi thấy rét mướt hơn bao giờ hết.

Tôi chứa tiếng gọi “Bà ơi! Bà mang cháu đồng hành nhé!”. Tôi khóc nức nở, quẹt hết que diêm này tới que diêm khác vì muốn níu giữ bà ở lại, tôi không muốn bà rời đi những thứ tôi đã thấy ở phía trước.

Bà trông thật đẹp và cao lớn, bà đưa tay ôm tôi vào lòng và rồi chúng tôi cùng nhau bay lên, trong ánh sáng và niềm hoan hỉ, tôi xa dần với mặt đất, có thể nói rằng tôi đã tới được nơi mà không còn đói khát và khổ đau.

Cho tới sáng ngày hôm sau, những người trên phố phố thấy tôi đang ngồi dựa vào tường, đôi má ứng hồng, nụ cười vẫn còn vương trên môi. người nào đó cũng đều nghĩ tôi đốt những que diêm đó để sưởi ấm mà không hay biết rằng những điều kì diệu đã xảy ra khi quẹt những que diêm đó vào sớm hôm hôm qua.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 1

Giao thừa của năm nay đã tới. Cái rét cắt da cắt thịt cũng len lỏi vào mọi ngóc ngóc của thành phố. Với những tâm hồn đơn chiếc, cái lạnh là một điều gì đó rất tàn nhẫn, giống như chiếc roi quật vào tim. Gió lạnh đã tràn về, chiếc lá hiếm hoi còn sót lại trên cành cũng động dao nghiêng mình vì gió.

Tôi là một cô bé bán diêm trên phố phố để kiếm tiền. Trước đây gia đình tôi có tất cả bốn người là bà, bố mẹ và tôi nhưng bây giờ chỉ còn lại bố và tôi, mẹ tôi và bà đã mất từ sớm, còn bố thì lại nghiện rượu và mỗi lần bố say bố sẽ mắng rủa tôi. Tôi không chỉ đi bán diêm để kiếm tiền mà nhiều khi còn phải đi xin người ta bố thí cho mình. Nhưng ngày hôm nay có nhẽ nào vì ngày hôm nay là giao thừa mà trời đã tối tôi vẫn chưa bán được que nào, người bố thí cho tiền cũng không có người nào, cho nên tôi không dám trở về nhà vì bố nhất định sẽ đánh tôi, không có tiền thì lấy đâu để mua rượu uống.

Trời càng về đêm càng lạnh hơn, quần áo của tôi đã rách rưới hết cả, tôi thu đôi chân vào người nhưng càng lúc càng thấy rét buốt hơn. Tôi nghĩ que diêm khi quẹt cháy lên liệu có rét mướt hay không? Chắc là sẽ ấm lên một tẹo đó. Dù chỉ là ý nghĩa thoáng qua nhưng tôi cũng đã quẹt một que diêm. Ngọn lửa thật đẹp, ánh sáng lúc tóc xanh lam dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, ánh sáng trong màn đêm trong thật chói nhưng lại cực vui mắt. Tôi hơ đôi tay mình trên que diêm sáng rực, tôi thấy trước mắt mình hiện ra một lò sưởi bằng sắt, lửa cháy trông thật là vui mắt. Ước gì trong đêm đông giá rét, tôi được ngồi hàng giờ trước lò sưởi rét mướt như thế thì thật khoan khoái biết bao. Vậy mà, khi vừa duỗi đôi bàn chân lạnh giá ra thì ngọn lửa biến mất. Tôi giật thột chợt nhớ ra cha đã ủy quyền tôi đi bán diếm. Đêm nay về nhà thế nào tôi cũng bị cha mắng thôi.

Tôi lấy que diêm thứ hai trong bao và quẹt tiếp, que diêm cháy sáng rực lên. Bỗng chốc bức tường trước mặt biến mất, thay vào đó là tấm rèm bằng vải màu. Không chỉ vậy mà tôi nhìn thấy trong ngôi nhà có một bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá và có cả một con ngỗng quay. bất thần, con ngỗng bỗng nhả ra khỏi đĩa và có cả dao ăn cắm trên lưng ngỗng tiến về phía tôi. Một đêm giao thừa tuyệt vời đang hiện ra trước mắt tôi. Rồi bỗng que diêm vụt tắt, trước mắt tôi chỉ còn lại bức tường lạnh lẽo.Tôi chợt trông thấy đó chỉ là mộng tưởng, xung quanh tôi chỉ là phố xá lạnh lẽo, khách qua đường quần áo rét mướt vội vã đi nhanh, chẳng người nào đoái hoài tới tôi đang co rúm vì lạnh trong góc tường.

Que diêm thứ ba được tôi quẹt cháy sáng lên, trước mắt giờ là một cây thông Nô-en rất đẹp.Cây thông được trang trí lộng lẫy hơn cây thông tôi đã được nhìn thấy năm ngoái. Trên những cành lá xanh tươi còn được trang trí bằng hàng nghìn ngọn nến sáng rực. Tôi đưa tay chạm vào cây thông nhưng diêm vụt tắt, tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi cao thành những ngôi sao sáng trên trời. Tôi chợt nhớ tới lời của bà tôi khi còn sống, bà nói rằng khi có một ngôi sao đổi ngôi thì tức là có một vong hồn bay lên trời với Thượng đế.

Tôi nhớ bà quá, tôi quẹt thêm que diêm thứ tư, ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và tôi nhìn thấy bà. Bà mỉm cười hiền hậu với tôi. Tôi sung sướng reo lên và khẩn khoản cầu xin bà: “Bà ơi! Bà cho cháu lên cùng với. Bà bảo cháu ngoan thì cháu sẽ được gặp lại bà. Cháu van bà, bà xin Thượng đế cho cháu về với bà đi”. Que diêm tắt phụt, tôi lấy tất cả những que diêm còn lại quẹt liên tục. Tôi muốn níu bà ở lại cùng tôi. Chưa bao giờ tôi thấy bà to lớn và đẹp lão như thế. Bà đã cầm lấy tay tôi dắt đi….

Sáng ngày hôm sau, tôi bỗng tỉnh giấc, ánh sáng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ, mùi ngỗng quay thơm phức từ phía bàn ăn. Tôi đang ở đâu thế này? Phải chăng đây là thiên đường, nơi bà đã chờ tôi? Bỗng tôi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, một bà lão sao giống bà của tôi quá. Bà có dáng người cao lớn, mái tóc trắng và nụ cười hiền hậu. Bà hỏi tôi với giọng nói rét mướt:

– Chúc mừng năm mới. Cháu gái đã dậy rồi đó ư? Cháu ngủ có ngon không?

– Bà là người nào ạ? Sao cháu lại ở đây? – Tôi ngạc nhiên hỏi bà

– Đêm qua bà bước ra khỏi nhà, thấy cháu đang nằm trên mặt đất. Là bà đã bế cháu vào nhà. Chắc hẳn cháu đã lạnh và đói lắm phải không? Hãy ra ăn sáng cùng bà và chúc mừng năm mới nhé!

Sau đó tôi đã kể cho bà nghe lại câu chuyện về thế cục tôi. Bà nhẹ nhõm kéo tôi vào lòng và bà kể cho tôi nghe về cuộc sống đơn thân buồn tủi của bà từ khi cô cháu gái của bà – cô bé bằng tuổi tôi đã qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo. Tôi khẽ ôm bà, bà cũng rét mướt và hiền từ như bà nội tôi vậy. Giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, chắc hẳn bà là thiên sứ mà bà nội tôi đã nhờ tới để săn sóc và yêu thương tôi. Bà nhận tôi làm cháu gái và mong tôi thi thoảng hãy tới nhà bà.

Bây giờ nếu như có người nào hỏi tôi quà năm mới tuyệt vời nhất là gì? Thì tôi chẳng ngần ngại mà nói món quà tuyệt vời nhất của năm mới là giây phút tôi tìm được một ánh sáng mới thay cho những que diêm. Nhưng không vì vậy mà tôi không cảm ơn những que diêm bé nhỏ và rực sáng, đã biến những ước mơ của tôi trở thành hiện thực và mang tới cho tôi niềm hạnh phúc mà tôi hằng ước ao.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 2

Vào đêm giao thừa ấy, trời rét mướt, tuyết rơi rất nhiều. Tôi đầu trần, chân đất, bụng đói cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết đang rơi đầy trên mái tóc của mình. Tôi không dám về nhà vì sợ bố đánh, vả lại ở nhà cũng chẳng tốt hơn gì cả.

những cửa sổ xung quanh đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm phức toả ra. Tôi cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng thủ công vẫn đóng băng vì lạnh, tôi chợt nghĩ biết đâu đốt diêm lên sẽ tốt hơn, ít nhất cũng có thể sưởi ấm những ngón tay. Tôi quyết định bật diêm. Que thứ nhất bật lên, được hơ tay trên ngọn lửa nhỏ mà tôi tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi rét mướt. Lửa vụt tắt, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm đã tàn hẳn.

Tôi bật que diêm thứ hai, bức tường trước mắt bỗng trở nên trong suốt, trước mắt tôi chính là một bàn ăn phủ khăn trắng với con ngỗng quay. Nhưng điều khiến tôi thấy lạ nhất là con ngỗng quay tự dưng từ trên đĩa nhảy xuống rồi tiến về phía tôi với cả con dao ăn nữa. Bỗng que diêm phụt tắt, tôi ko còn thấy gì nữa ngoài bức tường dày tối tăm, lạnh lẽo ngay trước mắt.

Tôi bật que diêm thứ ba, và tôi thấy mình đang ngồi trước cây thông noel lộng lẫy. Với tay về phía cây thông, que diêm tắt lịm, tôi thấy ánh nến bay lên cao, cao mãi trông như những vì sao. Rồi tôi thấy một vì sao rơi xuống, “chắc có người nào đó vừa mới từ giã cõi đời”, tôi nghĩ thế vì tôi nhớ tới lời bà, người duy nhất yêu quý tôi trên cõi đời này.

Tôi lại bật tiếp que diêm thứ tư, ánh sáng bao trùm, trước mặt tôi một vầng sáng hiện ra, và… bà tôi đang đứng đó, mỉm cười hiền lành và âu yếm. “Bà ơi!”, tôi vội reo lên, “Bà mang cháu cùng đi nhé! Cháu biết bà sẽ bỏ rơi cháu khi que diêm cháy hết, bà sẽ biến mất như chiếc lò sưởi rét mướt kia, như chú ngỗng quay và cây thông rực rỡ”.Tôi nức nở khóc, rồi tôi đốt hết những que diêm trong bao để níu kéo bà ở lại. Tôi chưa bao giờ trông thấy bà to lớn và đẹp lão tới thế. Bà nắm lấy tay tôi rồi cả hai cùng bay lên, trong ánh sáng và niềm hoan hỉ, xa mặt đất dần dần, tôi đã tới nơi ko còn đói khát và nỗi khổ đau.

Lại một ngày mới khởi đầu. Tuyết đã dần tan, cái lạnh cũng thôi làm người ta tê buốt. Tôi từ trên cao nhìn xuống phía dưới, nơi có rất nhiều con người vây quanh thể xác của tôi. Họ bàn tán xôn xao, họ nghĩ rằng tôi chết vì lạnh, họ tự hỏi vì sao tôi vẫn mỉm cười, đôi má còn hồng hào như thế. Chắc họ cũng chẳng nghĩ tới tôi ra đi vì sự cô độc, vì sự thờ ơ, vô tình của họ. có nhẽ tôi chẳng có được niềm vui ở thế gian này nên phải rời xa nó. Giờ đây được ở kế bên bà và mẹ, tôi đã cảm thấy vô cùng thoả mãn rồi.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 3

ngày hôm nay là đêm giao thừa, tuyết rơi thật nhiều, cái rét cắt da cắt thịt cũng len lỏi vào mọi ngóc ngóc của thành phố. Cũng như bao ngày, tôi vẫn lang thang trên phố bán những hộp diêm nhỏ để kiếm tiền. Nhìn không khí vui tươi, đầm ấm, sum vầy bên bàn ăn của những gia đình qua khiến sự đơn chiếc, lạnh lẽo nhịn nhường như đâm thẳng vào trái tim nhỏ bé của tôi. Trước đây tôi cũng đã từng được tận hưởng một không khí tương tự.

Gia đình tôi có tất cả bốn người là bà, bố mẹ và tôi nhưng bây giờ chỉ còn lại bố và tôi, mẹ tôi và bà đã mất từ sớm, còn bố thì lại nghiện rượu và mỗi lần bố say bố sẽ mắng rủa tôi. Tôi không chỉ đi bán diêm để kiếm tiền mà nhiều khi còn phải đi xin người ta bố thí cho mình. Nhưng ngày hôm nay có nhẽ nào vì ngày hôm nay là giao thừa, trời thì quá lạnh nên tới tối mà tôi vẫn chưa bán được que nào, người bố thí cho tiền cũng không có người nào, cho nên tôi không dám trở về nhà vì bố nhất định sẽ đánh tôi, mà về thì vẫn cũng phải chịu cái rét tương tự thôi. Bố bắt tôi ở trên gác sát mái nhà và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào những kẽ hở lớn trên vách thì gió vẫn thổi rít vào trong nhà.

Trời càng về đêm càng lạnh hơn, quần áo của tôi đã rách rưới hết cả, tôi ngồi nép trong một góc tường, thu đôi chân vào người nhưng càng lúc càng thấy rét buốt hơn. Tôi nghĩ que diêm khi quẹt cháy lên liệu có rét mướt hay không? Chắc là sẽ ấm lên một tẹo đó. Dù chỉ là ý nghĩa thoáng qua nhưng tôi cũng đã quẹt một que diêm. Ngọn lửa thật đẹp. Tôi hơ đôi tay mình trên que diêm sáng rực, trước mắt bỗng hiện ra một lò sưởi bằng sắt, lửa cháy trông thật là vui mắt. Ước gì trong đêm đông giá rét, tôi được ngồi bên lò sưởi rét mướt như thế thì thật khoan khoái biết bao. Vậy mà, khi tôi vừa duỗi chân ra sưởi thì ngọn lửa biến mất. Tôi giật thột chợt nhớ ra cha đã ủy quyền tôi đi bán diếm. Đêm nay về nhà thế nào tôi cũng bị cha mắng thôi. Lại còn đốt diêm ra sưởi nữa.

Nhưng có nhẽ sự tham lam vào một tẹo gì đó rét mướt, tôi lấy que diêm thứ hai trong bao và quẹt tiếp, que diêm cháy sáng rực lên. Bỗng chốc bức tường trước mặt biến mất, thay vào đó là tấm rèm bằng vải màu. Không chỉ vậy mà tôi nhìn thấy một bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá và có cả một con ngỗng quay. bất thần, con ngỗng bỗng nhảy ra khỏi đĩa và có cả dao ăn cắm trên lưng ngỗng tiến về phía tôi. Nhưng rồi que diêm vụt tắt, trước mắt tôi chỉ còn lại bức tường lạnh lẽo.Tôi chợt trông thấy đó chỉ là mộng tưởng, xung quanh tôi chỉ là phố xá lạnh lẽo, khách qua đường quần áo rét mướt vội vã đi nhanh, chẳng người nào đoái hoài tới tôi đang co rúm vì lạnh trong góc tường.

Que diêm thứ ba được tôi quẹt cháy sáng lên, trước mắt giờ là một cây thông Nô-en rất đẹp. Cây được trang trí lộng lẫy hơn cây thông tôi đã được nhìn thấy năm ngoái. Trên những cành lá xanh tươi còn được trang trí bằng hàng nghìn ngọn nến sáng rực. Tôi đưa tay chạm vào cây thông nhưng diêm vụt tắt, tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi cao thành những ngôi sao sáng trên trời. Tôi chợt nhớ tới lời của bà tôi khi còn sống, bà nói rằng khi có một ngôi sao đổi ngôi thì tức là có một vong hồn bay lên trời với Thượng đế.

Tôi nhớ bà quá, tôi quẹt thêm que diêm thứ tư, ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và tôi nhìn thấy bà của mình. Bà mỉm cười hiền hậu với tôi. Tôi sung sướng reo lên và khẩn khoản cầu xin bà: “Bà ơi! Bà cho cháu lên cùng với. Bà bảo cháu ngoan thì cháu sẽ được gặp lại bà. Cháu van bà, bà xin Thượng đế cho cháu về với bà đi”. Que diêm tắt phụt, tôi lấy tất cả những que diêm còn lại quẹt liên tục. Tôi muốn níu bà ở lại cùng tôi. Chưa bao giờ tôi thấy bà tôi lớn và đẹp lão như thế. Bà đã cầm lấy tay tôi dắt đi….

Sáng ngày hôm sau, tôi bỗng tỉnh giấc, ánh sáng mặt trời chiếu qua khung cửa sổ, mùi thức ăn thơm lực xộc tới. Tôi đang ở đâu thế này? Phải chăng đây là thiên đường, nơi bà đã chờ tôi? Bỗng tôi nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, một bà lão sao giống bà của tôi quá. Bà có dáng người cao lớn, mái tóc trắng và nụ cười hiền hậu. Bà hỏi tôi với giọng nói rét mướt:

– Cháu ngủ có ngon không?

– Bà là người nào ạ? Sao cháu lại ở đây? – Tôi ngạc nhiên hỏi bà

– Đêm qua ta đang về nhà, thấy cháu đang nằm trên mặt đất. Là ta đã bế cháu về. Chắc hẳn cháu đã lạnh và đói lắm phải không? Ra ăn sáng cùng bà nào.

Sau đó bà hỏi nên tôi kể những chuyện của gia đình tôi. Bà nhẹ nhõm kéo tôi vào lòng và nói rằng hiện giờ bà đang sống một mình, nếu như tôi muốn thì hãy về ở với bà, hai bà cháu lương tựa nhau mà sống. Tôi không biết nói gì, tôi ôm chặt lấy bà mà khóc. Chắc bà là thiên sứ mà bà nội tôi đã nhờ tới để săn sóc và yêu thương tôi.

Bây giờ nếu như có người nào hỏi tôi món quà năm mới tuyệt vời nhất là gì? Thì tôi chẳng ngần ngại mà nói món quà tuyệt vời nhất của năm mới là giây phút tôi tìm được một ánh sáng, một sự rét mướt mới thay cho những que diêm. Tôi thầm nghĩ liệu chúng đã biến những ước mơ của tôi trở thành hiện thực và mang tới cho tôi niềm hạnh phúc mà tôi luôn hằng ước ao.

Truyen co be ban diem 1 1Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 4

Còn nhớ đêm hôm ấy là đêm giao thừa, mọi ngôi nhà trên phố đều sáng đèn cho tới tận khuya. Những cỗ xe ngựa nối đuôi nhau chở những gia đình quyền quý đi lại lộc cộc trên phố. những cặp vợ chồng tay trong tay dẫn con nhỏ đi dạo, đi mua sắm trông thật vui vẻ. Duy chỉ có tôi là không thể về nhà vì tôi không thể bán được hộp diêm nào, về bố đánh tôi mất. Tôi rất nhớ cảm giác được đón giao thừa lúc xưa, được nằm trên chiếc giường rét mướt. Cái ngày mà mẹ và bà còn sống.

Gia đình tôi có bốn người, bà, bố mẹ và tôi, chúng tôi sống với nhau hạnh phúc cho tới khi bà và mẹ tôi mất đi. lúc đó ba vẫn là người ba tốt lo cho gia đình. Ấy vậy mà khi hai người thân yêu nhất rời khỏi thế cục ra đi, ba lại chán nản, lúc nào cũng trong men rượu say, tài sản ngày một hao tổn, cuối cùng hai ba con tôi chật vật như bây giờ. Tôi có nhà nhưng không phải là nhà mà chỉ là một căn gác xép chật chội, mùa hè thì nóng nực mùa đông lại lạnh giá. Tôi phải đi bán diêm để sống qua ngày, khi có người thương thì cho đồ.

Nhưng vào đêm giao thừa này, người người ra đường trong những bộ quần áo sang trọng, họ vội vã làm cho xong việc để về sum vầy với gia đình, chẳng một người nào đoái hoài tới một cô bé bán diêm cả. Tôi ngồi xuống trong góc tưởng giữa hai ngôi nhà và cố thu chân lại cho đỡ rét, đôi tay tôi đã cứng đờ ra. Vừa lạnh, vừa đói, tôi ước gì có lò sưởi và thức ăn thì tốt biết mấy. Tôi đánh liều quẹt que diêm để tận hưởng một tẹo rét mướt, que diêm trước tiên hơ lên đôi tay cho đỡ lạnh. Trong ánh sáng chập chờn của que diêm tôi thấy trước mắt mình hiện ra lò sưởi bằng sắt, tôi huơ tay tới ánh lửa rét mướt thì lò sưởi biến đi đâu mất, que diêm vụt tắt. Tôi đốt thêm que diêm thứ hai, lần này tôi thấy một bàn ăn được trang trí thịnh soạn. Trên bàn ăn là một con ngỗng quay lớn, con ngỗng bỗng nhảy ra và tiến về phía tôi thì que diêm vụt tắt. Tôi tiếc nuối quẹt que diêm thứ ba, trước mắt tôi là một ngôi nhà yên ấm được trang trí bằng cây thông noel lớn. Trên cây thông có treo nhiều quà bánh và đồ chơi. Tôi chưa kịp với tay thì cây biến mất. Tôi quẹt que diêm thứ tư, lần này tôi thấy bà, người bà đã yêu thương tôi, người đã cho tôi những tháng ngày tươi đẹp. Tôi vội nắm lấy tay bà nhưng bà ở xa quá, tôi gọi bà bà chỉ quay lại mỉm cười. Que diêm tắt phụt. Tôi quẹt hết những que diêm còn lại trong bao và chứa tiếng gọi “Bà ơi! Cháu nhớ bà lắm, ở đây cháu đói và lạnh lắm. Bà mang cháu theo cùng với!”. Nhưng bà đã biến mất… tôi cố chạy theo bà, chạy mãi tới một căn phòng rét mướt. Bà đang gọi tôi dậy để ăn bát cháo thơm. Tôi choàng tỉnh ngộ thì không thấy bà đâu, chỉ thấy một người phụ nữ hiền lành đang mỉm cười, tôi bất giác hỏi:

– Bà con đâu, con muốn gặp bà!

Người phụ nữ lạ giảng giải:

– Cô tên Jennie, đây là nhà của cô, đêm qua chồng cô thấy cháu bất tỉnh nhân sự bên đường nên đã mang cháu về đây. Cháu bị ngất đi vì đói và lạnh. Nào, dậy ăn bát cháo đã.

Tôi vẫn còn chưa hết ngạc nhiên thì bát cháo sốt dẻo đã ở trên tay mình, cô Mary vội thúc tôi ăn. Từng ngụm cháo ấm nóng vào trong thân thể, đã bao lâu rồi tôi chưa được ăn bát cháo sốt dẻo và ngon tới thế. Cô vẫn ngồi kế bên nhìn tôi, nước mắt tôi chợt rơi xuống. Cô hỏi chuyện nên tôi đã kể lại chuyện về gia đình của mình. Sau khi nghe xong câu chuyện, cô từ tốn nói:

– nếu như cháu muốn kiếm một công việc thì có thể tới phụ làm việc vặt trong trang trại của gia đình cô, cô sẽ phân phối chỗ ở và bữa ăn hàng ngày, cháu thấy sao?

– Thật vậy hả cô? – Tôi ngỡ ngàng hỏi lại.– Tất nhiên rồi, còn giờ thì cháu ra ngoài đón năm mới cùng gia đình cô nhé!

Vậy là tôi sống tại gia đình nhà cô Jennie được một thời gian, nhưng nhìn gia đình họ hạnh phúc thì tôi càng nghĩ về cha mình nhiều hơn, không biết giờ cha thế nào, có đi tìm tôi không? Một hôm vào buổi chiều tà, tôi đang sắp xếp hoa quả mới hái vào hộp thì có người tìm tôi. Tôi vừa bước ra cổng thì đã nghe gọi:

– Con gái yêu của ba, là ba đây.

Đúng vậy, là ba của tôi, nhưng ngày hôm nay tôi thấy ba khác quá. Tôi vừa mừng vừa lo sợ.

– Lại đây với ba, ba … ba xin lỗi con.

Tôi chạy tới ôm lấy ba. Ba nhấc bổng tôi lên và ôm thật chặt, vừa ôm vừa nói lời xin lỗi. Thì ra trong những ngày mất tôi, ba đã bừng tỉnh khi đánh rơi đi cả đứa con gái – người thân còn lại duy nhất của mình. Ba rất hối hận. Ba kể cho tôi nghe chuyện cô Jennie đã tìm tới nhà và nói rằng tôi đang sống tại nhà của cô ấy, cô ấy là một người tốt bụng nhất trên đời.

Và kể từ đó, ba tôi quyết tâm làm lại thế cục, cuộc sống của hai ba con cũng dần dần ổn định hơn.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 5

Đêm giao thừa năm ấy… Cái rét cắt da cắt thịt cứ len lỏi khắp mọi ngóc ngóc, nẻo đường của thành phố. Cái lạnh vốn dĩ thật tàn nhẫn, và nhất là đối với những tâm hồn đơn chiếc, nó lại càng như chiếc roi quất từng nhát vào tim. Gió lại tràn về, khiến một chiếc lá hiếm hoi còn sót lại trên cành – động dao nghiêng mình. Được sinh ra, được sống, rồi phải tới lúc rời cành, kết thúc một thế cục không vướng bận, ngẫm suy… vậy là đã tròn sứ mệnh của lá. Nhưng có nhẽ thế cục tôi không vô vị như thế, thế cục của một cô bé bán diêm.

Bà và mẹ tôi mất sớm, bố tôi lại nát rượu, cứ mỗi lần tôi uống say lại nhiếc mắng, nguyền rủa tôi. Nhà nghèo, tôi phải đi bán diêm trên phố để kiếm sống, có khi phải xin người ta bố thí cho nữa, những ngày hôm nay tôi không bán được que diêm nào cả, cũng chẳng có người nào bố thí cho đồng nào, tôi không dám về nhà. Tôi sợ bố, bố nhất định sẽ đánh tôi…

Tuyết cứ thế rơi xuống, rơi một cách vô tình, nó nhịn nhường như đã không để ý rằng tôi đã lạnh tới mức nào. Bộ quần áo rách rưới mà tôi mặc trên người cũng không nào giúp tôi ấm lên được. Tôi phải lê đôi chân trần trên lòng đường. Đôi dép cũ rích của tôi sáng nay bị lũ nhóc ngoài phố tinh nghịch dấu đi mất. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của tôi sưng tím cả lên. Tôi cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng tôi lại ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu sao tôi chỉ bán có một xu một hộp diêm như mọi ngày mà đêm nay không người nào thèm hỏi tới.

Càng về đêm, trời càng lạnh. Tuyết vẫn cứ rơi đều trên lòng đường. Tôi thấy người mệt lả. Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác. Tôi muốn được về nhà nằm cuộn mình trên chiếc giường tồi tàn trong góc để ngủ một giấc cho quên đói, quên lạnh. Nhưng ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con tôi ở trên gác sát mái nhà, và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào những kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà.

Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà! Nhà nào cũng vui vẻ, yên ấm và trang trí rực rỡ. Chỗ thì đèn màu nhấp nháy, chỗ có cây giáng sinh với những quà bánh đầy màu. Có nhà dọn lên bàn gà tây, rượu, bánh trái trông thật ngon lành. Bất giác mắt tôi hoa lên, thủ công run lập cập, tôi thấy mình lạnh và đói hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ tới hoàn cảnh của mình, đã hai ngày tôi chưa có gì vào bụng. Tôi lại nhớ về những tháng ngày sống no đủ, hạnh phúc trong tình thương của gia đình trước đây. Tôi tự hỏi sao những tháng ngày ấy lại ngắn ngủi tương tự… Đưa tay lên ôm mặt, tôi thất thểu bước đi trong tiếng nhạc giáng sinh văng vẳng khắp nơi và mọi người thản nhiên, vui vẻ, sung sướng mừng Chúa ra đời…

Tôi lò dò trong bóng tối, ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà. Tôi thu đôi chân vào người nhưng mỗi lúc tôi càng thấy rét buốt hơn. Nhìn vào giỏ diêm vẫn đầy ắp, tôi chợt nghĩ: “Giá mà được quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một tẹo nhỉ?” Cuối cùng tôi đánh liều rút một que ra quẹt vào tường. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa màu xanh lam, dần dần biến đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông tới vui mắt.

Tôi hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Ánh diêm làm cho tôi tưởng dường như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt. Trong lò, lửa cháy nom tới vui mắt và tỏa ra khá nóng thật dịu dàng. Chà, thật dễ chịu! Đôi bàn tay tôi đang hơ trên ngọn lửa, ngón tay cầm diêm đã nóng bỏng lên. Nhưng khi tôi vừa duỗi chân ra thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất.

Tôi quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Tôi không thể tin vào mắt mình được, bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màu. Tôi nhìn thấu vào tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kì diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía tôi. Rồi… que diêm vụt tắt, trước mặt tôi chỉ còn là những bức tường dày đặc lạnh lẽo. Chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xóa, gió bấc vi vu và mấy người khách qua đường áo rét mướt vội vã đi tới những nơi hứa hò. Tôi nhìn họ như nhìn một thứ hạnh phúc quá đỗi xa vời. Mà có nhẽ cũng không phải thế, thứ hạnh phúc đó vẫn cứ ở sắp bên tôi, nhưng là hạnh phúc của người khác.

Tôi quẹt que diêm thứ ba. Bỗng một cây thông Nô-en hiện ra trước mắt tôi. Cây này lớn và trang trí lộng lẫy hơn cây mà tôi thấy qua cửa kính của một nhà buôn giàu có. Hàng nghìn ngọn nến sáng rực, nhấp nhánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong những tủ hàng, hiên ra trước mắt tôi. Tôi với tay và phía cây… nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời. Tôi tự nhủ chắc vừa có người nào chết vì khi còn sống, bà tôi thường nói rằng: “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một vong hồn bay lên trời với Thượng Đế.” Tôi nhìn lên bầu trời, tôi tìm, tìm và tự hỏi: Giữa muôn vàn vì sao kia, đâu là vì sao của mẹ, của bà tôi? Họ ở đâu? Họ có cầu phúc gì cho tôi không mà giờ đây tôi trơ trẽn, cô độc giữa đêm đông này?

Tôi lại quẹt một que diêm nữa vào tường, lần này không hiện ra những vật vô thức nữa mà là một ánh sáng màu xanh tỏa ra xung quanh và tôi nhìn thấy rõ ràng bà đang mỉm cười với tôi. Tôi giang hai tay về phía người bà. Nhưng làm sao được chứ? Thứ hạnh phúc trước mắt tôi chẳng khác gì bong bóng xà phòng, muôn màu, mỏng manh và chạm nhẹ vào là vỡ tan. Rồi mọi chuyện cũng tiếp tục như nó đã từng, hình ảnh người bà nhòa dần giữa bóng đêm…

– Không…! – Tôi kêu lên, một tiếng van xin nhói lòng – Bà ơi, đừng rời xa cháu! Bà cho cháu theo bà, cùng bà đi gặp Thượng đế chí nhân, bà nhé!

Tôi quẹt hết que diêm này tới que diêm khác, quẹt tất cả những que diêm mà tôi đang có với sự tha thiết, cầu gợi một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi! Kỳ diệu thay, hình ảnh người bà mỗi lúc một sáng hơn, to hơn. Giờ đây không còn là ảo tượng nữa, bà nắm lấy tay tôi rồi tôi cùng bà bay vụt lên cao, cao mãi. Chúng tôi bay bay về trời, bay về với Thượng Đế chí nhân, rời xa khỏi đói rét, khỏi đau buồn trên cõi đời này. Tất cả lạnh giá, đơn chiếc đã không còn…

Lại một ngày mới khởi đầu. Tuyết đã dần tan, cái lạnh cũng thôi làm người ta tê buốt. Tôi từ trên cao nhìn xuống phía dưới, nơi có rất nhiều con người vây quanh thể xác của tôi. Họ bàn tán xôn xao, họ nghĩ rằng tôi chết vì lạnh, họ tự hỏi vì sao tôi vẫn mỉm cười. Họ nào có biết rằng tôi còn ra đi vì sự cô độc, vì sự thờ ơ, vô tình của họ. Vì tôi không có được niềm vui ở thế gian này nên phải đi về một nơi đầy mộng tưởng, đi về nơi mà lò sưởi, ngỗng quay, cây thông và bà đều là hiện thực, điều đó làm tôi cảm thấy vô cùng thoả mãn. Tôi không trách cứ vì sự vô tình của họ, khi tôi rời khỏi thế gian này, tôi đã bỏ hết những đau thương ở lại, để sống một cuộc sống tốt đẹp hơn ở nơi thiên giới này.

thế cục của tôi đã đầy rẫy những nỗi xấu số. Tôi ra đi trong sự vô tình và thờ ơ của mọi người. Tôi biết, trong toàn cầu này, còn có rất rất nhiều đứa trẻ xấu số như tôi, thiếu thốn tình thương của người thân. Nhưng tôi vẫn mong rằng sẽ không còn người nào phải chịu xấu số như thế trên đời này nữa. Hãy yêu thương trẻ em. Hãy cho trẻ em một mái ấm gia đình. Hãy dành cho trẻ em 1 cuộc sống bình yên, hạnh phúc. Hãy biến những mộng tưởng đằng sau ánh lửa diêm thành hiện thực cho trẻ thơ.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 6

Vào một đêm cuối đông trên tuyến đường rực rỡ ánh đèn của thành phố tôi lang thang cùng với chiếc giỏ diêm đầy. Đêm ấy là đêm giao thừa nên mọi ngôi nhà trên phố đều sáng đèn cho tới tận khuya. Những chiếc cổ xe ngựa nối đuôi nhau chở những gia đình quyền quý đi lại lộc cộc trên phố. những cặp vợ chồng tay trong tay dẫn con đi mua sắm trông rất vui vẻ. Thời khắc ấy người nào cũng mong muốn hoàn thành sớm công việc để sum vầy cùng gia đình. Duy chỉ có tôi là không thể về nhà. Mà tôi cũng chẳng có nhà để về như mọi người. Tôi nhớ có một thời tôi cũng từng được dẫn đi đón giao thừa, cũng từng được ngủ ngon trong ngôi nhà yên ấm và chuẩn bị quần áo đẹp đi chơi noel. Cái ngày mà mẹ và bà còn sống, ba vẫn là người ba tốt lo cho gia đình. Ấy vậy mà khi hai người thân yêu nhất rời khỏi thế cục tôi, ba lại chán nản say men rượu và quên đi đứa con bé bỏng cần được chở che. Tôi có nhà nhưng không phải là nhà mà chỉ là một căn gác xép chật chội, mùa hè thì nóng nực mùa đông lại lạnh giá.

Tôi quyết tâm lê những bước chân mỏi mệt trên phố để rao bán từng que diêm. Có bao nhiêu người sang trọng đi lại nói cười nhưng họ không đói hoài tới tôi. có nhẽ không cần diêm để sưởi ấm và cũng chẳng cần thương hại cho một đứa bé rếch rác, rách nát như tôi. Tôi ngồi xuống trong góc của hai ngôi nhà và cố thu chân lại cho đỡ rét. Đôi giày rách nát cũng bị thằng bé tinh nghịch kia lấy mất. Ngoài đường tuyết đã phủ trắng nhưng cây bạch dương lẻ loi. Tôi thấy có một cô bé trạc tuổi tôi vừa đi trên phố vừa ăn bánh mì ngon lành, tôi sờ vào bụng mình, cả ngày nay tôi có ăn gì. Giá mà có lò sưởi và thức ăn thì tốt biết mấy. Tôi liền đánh liều quẹt que diêm trước tiên hơ lên đôi má cho đỡ lạnh. Trong ánh sáng chập chờn của que diêm tôi thấy trước mắt mình hiện ra lò sưởi, tôi huơ tay tới ánh lửa rét mướt thì lò sưởi biến đi đâu mất, que diêm vụt tắt. Tôi đốt thêm que diêm thứ hai, lần này tôi thấy một bàn ăn được trang trí thịnh soạn. Trên bàn ăn là một con ngỗng quay to lớn và ngon lành, con ngỗng tiến về phía tôi thì que diêm vụt tắt. Tôi tiếc nuối quẹt que diêm thứ ba, trước mắt tôi là một ngôi nhà yên ấm được trang trí bằng cây thông noel. Trên cây thông có treo nhiều quà bánh và đồ chơi. Tôi chưa kịp với tay thì cây biến mất. Tôi quẹt que diêm thứ tư, lần này tôi thấy bà, người bà đã yêu thương tôi cho tôi những tháng ngày tươi đẹp. Tôi nắm lấy tay bà nhưng bà ở xa quá, tôi gọi bà bà chỉ quay lại mỉm cười. Tôi quẹt hết những que diêm còn lại trong bao và chứa tiếng gọi “Bà ơi! Cháu nhớ bà lắm, ở đây cháu đói và lạnh lắm. Bà mang cháu theo cùng với!”. Nhưng bà đã biến mất…tôi cố chạy theo bà, chạy mãi tới một căn phòng rét mướt. Bà đang gọi tôi dậy để ăn bát cháo thơm. Tôi choàng tỉnh ngộ thì không thấy bà đâu, chỉ thấy một người phụ nữ hiền lành đang mỉm cười với em, em bất giác hỏi:

– Bà con đâu, con muốn gặp bà!

Người phụ nữ lạ giảng giải:

– Cô tên Marry, đây là nhà của cô, đêm qua cô thấy cháu bất tỉnh nhân sự bên đường nên đã mang cháu về đây. Cháu bị suy nhược thân thể nên bác bỏ sĩ đã tiêm thuốc cho cháu, cháu sẽ khỏe lại ngay. Còn bây giờ, cháu hãy gượng gập dậy ăn hết bát cháo này cho mau khỏi bệnh.

Tôi rất ngạc nhiên và rối bời khi biết đây không phải thiên đường cũng không phải nơi bà tôi sống, nhưng có nhẽ bà trên trời đã thương tôi nên mang người phụ nữ tốt bụng này tới đây. Cô ấy đút cho tôi từng muỗng cháo và mỉm cười nhìn tôi, lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được tình yêu thương của con người. Tôi khóc và kể mọi chuyện của mình cho người phụ nữ kia nghe. Sau một hồi suy nghĩ, người phụ nữ nhẹ nhõm:

– Cô hiểu mọi chuyện, cô sẽ giúp cháu. Cháu cứ ở đây và xem như nhà của mình, cô chỉ sống một mình với người mẹ già nhưng mẹ cô vừa qua đời. Có cháu ở đây cô sẽ thấy bớt hiu quạnh hơn.

Những ngày sau đó, tôi sống rất vui vẻ bên người phụ nữ. Nhà cô Marry rất rộng, có cả một trang trại trồng cây và nuôi cừu với nhiều người giúp việc. Thời gian không có cô ở nhà, tôi có thể chơi đùa cùng lũ cừu và những chị giúp việc cho cô. Thế nhưng tôi vẫn chưa thể vui trọn vẹn vì dù sao đây cũng không phải là nhà của mình và không có ba ở bên. Giá mà ba có thể tới sống cùng tôi, hằng ngày hai cha con sẽ cùng nhau săn sóc đàn cừu và hái trái. Ba sẽ không uống rượu nữa cũng không chửi mắng tôi nữa.

Rồi một buổi chiều, tôi đang cắt cỏ cho cừu thì bỗng có một người đàn ông xuất hiện gọi:

– Con gái yêu của ba, là ba đây.

Đúng rồi, là ba nhưng ngày hôm nay tôi thấy ba khác lạ. Tôi vừa mừng vừa lo sợ.

– Lại đây con, ba không đánh mắng con nữa, ba xin lỗi con.

Tôi chạy tới ôm lấy ba. Ba nhấc bổng tôi lên và hôn lên má. Ba xin lỗi, ba đã sai, ba hứa sẽ là người ba tốt, săn sóc con thay bà và mẹ.

Trong những ngày mất tôi, ba đã bừng tỉnh khi mất đi cả đứa con gái của mình vì rượu. Ba kể rất nhiều về nỗi đau đã khiến ba đánh rơi mình. Ba kể cho tôi nghe chuyện cô Marry đã tìm tới nhà và nhiệt tình khuyên bảo ba, cô ấy là một người tốt bụng nhất trên đời. Cô đã giúp ba trả hết số nợ vì rượu chè và để ba ở lại đây cùng tôi. Ba sẽ săn sóc vườn cây và lũ cừu thay cô.

Từ đó, người ta không còn thấy một cô bé bán diêm tội nghiệp và một người cha suốt ngày say xỉn nữa. Chỉ có ở một trang trại rộng lớn kia có túp lều của hai cha con, tuy nhỏ nhưng lúc nào cũng rộn tiếng cười.

Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc khác – Mẫu 7

Sau khi tỉnh dậy, tôi ngờ ngạc nhìn cảnh vật xung quanh. Một cảm giác rất thân thuộc, bỗng nhiên, tôi trông thấy, đây đúng là ngôi nhà cũ xinh xẻo của mình. Bên khung cửa sổ, tôi thấy bà nội hiền từ đang ngồi đan len. Mừng quá, tôi chạy vội tới bên, ôm chầm lấy bà. Bà nhẹ nhõm vuốt mái tóc tôi, hỏi:

– Cháu yêu quý, sao cháu lại muốn lên đây với bà?

Tôi từ từ kể lại cho bà nghe mọi chuyện:

– Bà ơi, ở dưới trần gian, cháu khổ lắm, bà ạ!…

“Từ khi bà và mẹ cháu tuần tự bỏ cháu mà đi, hai cha con cháu phải xa rời ngôi nhà xinh xẻo hồi trước để tới chui rúc trong một xó tối tăm. Cha cháu trở nên nghiện ngập, suốt ngày chửi mắng cháu. Cháu phải đi bán diêm kiếm sống nuôi thân và nuôi cha. Đêm hôm ấy là đêm giao thừa, trời rét mướt, đôi giày của cháu, một chiếc bị con chó cắn rách, một chiếc bị chiếc xe lăn qua đường kẹp mất. Cháu đành đầu trần, chân đất, lò dò trong bóng tối. Suốt cả ngày, cháu không bán được một que diêm nào. Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Lúc đó, cháu lại nhớ tới bà, tới hồi bà còn ở bên cháu, bà cháu ta cùng được đón giao thừa ở nhà. Lang thang trong đêm mưa rét, cháu kiệt sức và ngồi nép vào trong một góc tường giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi vào chút ít. Cháu thu đôi chân vào, nhưng mỗi lúc cháu càng thấy rét buốt hơn. Tuy nhiên, cháu không thể về nhà nếu như không bán được ít bao diêm, không người nào bố thí cho một đồng xu nào đem về, nhất định cha sẽ đánh cháu. Vả lại, ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con cháu ở góc sát mái nhà, và mặc dầu đã nhét giẻ rách vào những khe hở, gió vẫn rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay cháu đã cứng đờ ra. Cháu thầm ước có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ tay cho ấm. Cuối cùng, cháu đánh liều quẹt một que. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc tóc xanh lam, sau đó biến đi, trắng ra, rực hồng quanh que gỗ, sáng chói trông tới vui mắt. Cháu hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà! Ánh sáng kì dị làm sao. Cháu tưởng dường như đang được ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom tới vui mắt và toả ra khá nóng dịu dàng. Thật là dễ chịu! Đôi bàn tay cháu hơ trên ngọn lửa, bên tay cầm diêm, ngón cái nóng bỏng lên. Chà! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi thì khoái biết bao. Cháu vừa ngồi duỗi chân ra thì lửa vụt tắt. Cháu ngồi lần thần và chợt nhớ ra mình đang đi bán diêm. Đêm nay về nhà, thế nào cha cũng mắng cháu. Cháu quẹt tiếp que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải. Cháu nhìn thấu vào tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải bàn trắng tinh, trên bàn toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kì lạ nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi đĩa và mang cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên lưng, tiến về phía cháu. Rồi que diêm vụt tắt, trước mặt cháu chỉ còn là bức tường dày đặc và lạnh lẽo. Thực tế đã thay thế cho mộng tưởng, chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mấy người qua đường quần áo rét mướt vội vã đi tới những nơi hứa hò, hoàn toàn lãnh đạm với hoàn cảnh của cháu, không người nào quan tâm, hỏi han, viện trợ và mua cho cháu ít bao diêm nào. Cháu quẹt tiếp que diêm thứ ba. Chao ôi! Cây thông Nô-en to lớn và lộng lẫy biết bao. Chính mắt cháu đã trông thấy, hàng nghìn ngọn nến sáng rực, nhấp nhánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ. Cháu với tay về phía cây… nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời. “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một vong hồn bay về trời với Thượng đế”. Bà thường nói vậy và cháu cũng tự nhủ như thế, chắc có người nào vừa chết. Cháu quẹt que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh toả ra xung quanh và …bà xuất hiện. Bà ơi! Bà có biết rằng gặp được bà cháu vui lắm không? Cháu biết lúc đó, bà xuất hiện như bao ảo tượng khác, rồi cũng sẽ mất đi. Nhưng xin bà đừng bỏ lại cháu, bà ơi! Bà hãy xin Thượng đế cho cháu được về trời với bà, chắc Người không từ chối đâu. Cháu quẹt tiếp tất cả những que diêm còn lại trong bao, mong sao níu được bà ở lại. Chưa bao giờ cháu thấy bà to lớn tới thế. Rồi bà nắm tay chau, hai bà cháu ta cùng bay lên…”.

– Giờ cháu đã ở đây, với bà rồi. Sẽ chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe doạ cháu nữa đâu.

Thế là từ giờ, tôi sẽ được sống cùng bà hạnh phúc như xưa. Tôi cảm nhận được sự yêu thương qua từng cử chỉ của bà với tôi. Ôi! Thật hạnh phúc biết bao! Nhưng… tôi chợt nghĩ tới cha. Không biết tôi đi rồi cha sẽ sống sao đây? Cha ơi, cha hãy thay đổi để sống tốt và hạnh phúc hơn nhé! Con sẽ nguyện cầu cho cha…

****************

Hy vọng với 9 bài văn mẫu hay nhất đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới, những em sẽ hoàn thành tốt bài tập làm văn sắp tới. Đừng quên còn rất nhiều bài văn mẫu 8 đang đợi những em khám phá.

Đăng bởi: THPT Lê Hồng Phong

Chuyên mục: Giáo dục

Bản quyền bài viết thuộc THPTSocTrang.Edu.Vn. Mọi hành vi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: thptsoctrang.edu.vn

Bạn thấy bài viết Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Đóng vai cô bé bán diêm kể lại câu chuyện theo một kết thúc mới của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 3 bài Phân tích bài Một thời đại trong thi ca của Hoài Thanh hay nhất - Ngữ văn lớp 11

Viết một bình luận