Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10
Bạn đang xem: Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10 tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Cây sậy chứng kiến ​​cảnh Vũ Nương ngồi bên bờ Hoàng Giang than thở một mình rồi tự vẫn. Viết lại câu chuyện theo ngôi thứ nhất hoặc ngôi thứ ba (mở rộng Truyện Người Con Gái Nam Bồn của Nguyễn Dữ).

Lúc đó trời sắp rạng sáng, những giọt sương đêm qua còn đọng trên người chúng tôi. Cũng như những cây lau sậy khác, tôi đang run lên vì lạnh và mong mặt trời sớm mọc để được sưởi ấm. Bên kia sông Hoàng Giang chầm chậm trôi xuôi như còn say giấc nồng. Bỗng một cơn gió nhẹ thoảng qua làm giọt sương trên người em rơi xuống, trong gió em nghe tiếng ai khóc. Khi gió vừa tạnh, chúng tôi – đám lau sậy – lắng nghe, đúng là có tiếng ai đó khóc đằng xa đang từ từ tiến lại gần.

Tiếng kêu càng ngày càng gần, chỉ trong chốc lát bóng ai đó càng ngày càng gần. Khuôn mặt cô ấy rõ ràng hơn khi cô ấy ngồi xuống bên cạnh chúng tôi. Không phải ai xa lạ, chính là Vũ Nương, hàng ngày nàng vẫn thường đến đây giặt đồ. Nhưng cũng lạ, sao hôm nay bà đến một mình mà con trai không đi theo sau? Hơn nữa, tại sao lại ra đây một mình và khóc bây giờ?

Tiếng nức nở không ngừng, đôi vai gầy không áo ấm của cô run lên từng đợt, cô ngồi thụp xuống dưới đám cỏ ướt, hai tay che miệng khóc không ngừng. Tôi thấy cô ấy tội nghiệp lắm, định hỏi chuyện nhưng cô ấy không nghe chúng tôi nói chuyện gì. Chợt nàng đứng dậy quay về hướng đông than thở:

Xin đấng trên chứng giám cho tấm lòng cao đẹp này của Vũ Nương. Những ngày qua, tôi luôn mong ngóng người chồng đang chinh chiến sớm trở về, để sớm được thấy gia đình sum họp. Tuy nhiên, mong muốn đó của tôi dường như biến mất ngay lập tức. Ba năm trời, tôi không thôi mong chờ ngày chồng trở về, mà cần mẫn làm lụng vất vả để chăm sóc mẹ già, con thơ dại. Luôn giữ trinh tiết, một lòng một dạ đợi chồng ai dám có ý nghĩ tán tỉnh ai. Lời dỗ dành đứa con thơ đòi cha khi chỉ bóng mình in trên tường dưới ánh đèn mờ ảo “Bố Đản về rồi!” nhưng nó lại thành ra thế này. Trương Sinh tuy rất yêu em nhưng tính tình đa nghi lắm. Dù tôi có giải thích và thề thốt thế nào, anh ấy vẫn không tin, tại sao lại như vậy? Mọi thứ không thể cứu vãn được nữa, tôi chỉ còn biết gieo mình xuống sông để mong rửa sạch những lời oan ức.

Trước khi chết, tôi xin có lời nguyền: “Nếu tôi đàng hoàng, giữ tiết, giữ trinh tiết, vào nước xin làm ngọc Mỵ Nương, xuống đất xin làm Ngự Mỹ. cỏ dại, Như thỏa mãn lòng cá lừa chồng lừa con, dưới để con làm mồi cho tôm cá, trên làm cơm cho diều, cho quạ, con xin nhận lời phỉ báng của mọi người. “

Nghe điều này, tôi cảm thấy tiếc cho người phụ nữ trẻ. Những ngày qua chúng tôi sống bên bờ sông đã chứng kiến ​​bao cảnh tang thương nhưng chưa bao giờ chứng kiến ​​sự việc đau lòng đến thế. Tiếng than thở bị cắt ngang bởi những tiếng nấc nghẹn ngào, tôi cảm nhận được sự thương hại của cô ấy và biết rằng đằng sau đó là một bi kịch lớn. Nếu có thể tôi chỉ muốn đưa ra vài lời khuyên cho người phụ nữ trẻ. Trong lúc tôi và mấy người hàng xóm đang băn khoăn không biết nghĩ sao thì bà lại kêu lên:

Đan! Con trai yêu quý của mẹ! Anh rất xin lỗi vì đã bỏ rơi em giữa lúc này. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác khi cha cô nghi ngờ lòng trung thành của tôi. Tôi không thể sống lâu hơn khi bố anh luôn nghi ngờ tôi như vậy. Tôi hy vọng rằng bạn sẽ được nuôi dạy như bao đứa trẻ khác. Anh trách em không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Tôi nghĩ rằng cái chết này có thể mang lại cho bạn rất nhiều bất hạnh, nhưng bạn chỉ có thể làm như vậy để rửa sạch sự bất công này.

Vừa dứt lời, cô vội trèo lên mõm đá gần đó, quay lại nói câu cuối:

Trường Sinh, anh có lỗi với em, có lỗi với con trai chúng ta.

Chúng tôi giật mình và bàng hoàng khi cô ấy ném mình xuống nước. Mặt nước phẳng lặng và bị động và sóng dâng cao. Tất cả chúng tôi đều chết lặng trước sự việc và không thể làm gì được. Có lẽ giờ đây, mọi đau khổ không còn hành hạ người phụ nữ đáng thương này nữa. Chúng ta oán hận người chồng mù quáng đó biết bao, nhưng biết làm sao đây khi chúng ta chỉ là những cây lau sậy nhỏ bé bên bờ Hoàng Giang. Lúc này không gian trở nên vắng lặng và lạnh lẽo đến đáng sợ. Không biết người đàn bà đáng thương sẽ trôi theo dòng nước hay chìm vào khoảng không lạnh lẽo, đìu hiu dưới đáy sông.

Mấy hôm sau, nhóm chúng tôi nghe người trong làng đi qua kể lại, những đêm sau, con trai của Vũ Nương chỉ vào bức tường nơi có bóng cha và nói: “Cha Đản về rồi”. Trương Sinh hiểu ra mọi chuyện và rất đau lòng vì đã gây ra cái chết cho người vợ đoan chính của mình.

Một buổi tối, theo giấc mơ của vợ, Trương Sinh lập đàn tế Vũ Nương ở ven sông. Chúng tôi cũng chứng kiến ​​mọi việc khi một lúc sau xuất hiện một đoàn xe ngựa, võng ra giữa sông. Vũ Nương đã nói những lời yêu thương vang vọng, khuyên chồng chăm sóc con nhỏ thật tốt. Trong một khoảnh khắc, tất cả mờ dần rồi biến mất. Cảm thương trước tấm lòng của Vũ Nương, dân làng đã lập miếu thờ nàng ngay bên đám lau sậy, nơi nàng ngồi than thở trước khi chìm xuống Hoàng Giang.

Xem thêm các bài văn mẫu phân tích và lập dàn ý tác phẩm lớp 10:

Các bài giải bài tập lớp 10 sách mới:

viet-bai-lam-van-so-3-lop-10.jsp

Giải bài tập lớp 10 theo sách mới môn học

Bạn thấy bài viết Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10 bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Cây lau chứng kiến việc Vũ Nương ngồi bên bờ hay nhất – Ngữ văn lớp 10 của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Nhà văn Nguyễn Bá Học nói: Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi hay nhất - Ngữ văn lớp 8

Viết một bình luận