cảm tưởng khi xa nhà

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

cảm tưởng khi xa nhà
Bạn đang xem: cảm tưởng khi xa nhà tại Kênh Văn Hay

Chủ đề: cảm giác xa nhà

I. Dàn bài: nỗi niềm xa quê

1. Mở bài

Giới thiệu sơ qua hoàn cảnh phải xa nhà: Em, một học sinh 16 tuổi, nếu người ta học đại học, học nghề, cao đẳng phải xa nhà thì em đã bước qua ngưỡng cửa 19-20 tuổi rồi. bước sang tuổi 19. Tôi lớn lên, trưởng thành hơn, còn tôi mới chuyển trường cấp 3, phải đi học xa nhà, tôi còn nhỏ và ít tiếp xúc với cuộc sống.

2. Cơ thể

· cảm giác lần đầu xa nhà

· Nỗi nhớ quê hương

· Nỗi nhớ gia đình và bạn bè

· Làm quen với cuộc sống và con người ở nơi mới

3. Kết luận

cảm xúc sau một năm sống xa nhà: Đây có lẽ là khoảng thời gian ý nghĩa nhất đối với tôi, tôi được trải nghiệm cuộc sống tự lập, trưởng thành và tích lũy cho mình nhiều kinh nghiệm sống.

II. Bài mẫu: nỗi lòng xa quê

Tôi, một cậu học sinh 16 tuổi, nếu người ta đi học đại học, học nghề, cao đẳng xa nhà thì đã chạm ngưỡng 19-20 tuổi, đã lớn và trưởng thành còn tôi chỉ là một cậu học sinh chuyển trường. cấp 3 phải đi học xa nhà, tuổi còn nhỏ và ít gặp gỡ trong đời. Tôi không hối hận về sự lựa chọn và quyết định của mình khi quyết tâm thi vào một trường cấp 3 trên thành phố để có cơ hội học tập và phát triển tốt hơn. Nhưng khi bước chân vào sự lựa chọn ấy, sống nơi đất khách quê người, tôi mới hiểu ra nhiều điều, biết bao cảm xúc, biết bao nỗi nhớ cứ quẩn quanh trong tôi.

Suốt bao năm qua, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình phải sống tự lập, rời xa gia đình và sống một mình ở một nơi xa lạ, nhưng ngày đó đã đến và tôi đang sống những ngày đó. Lần đầu tiên sống xa nhà, xa gia đình, xa xóm làng thân thuộc, xa bạn bè thân thương, xa tất cả những gì gắn bó và gần gũi với mình, buộc phải hòa nhập và làm quen với nơi ở mới, môi trường và môi sinh. trường mới, gặp gỡ những người mới và thực hành một cuộc sống mới. Dù còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng tôi tin cái gì mới cũng phải lâu mới quen, có thể khó khăn lúc đầu nhưng tôi tự nhủ mình phải mạnh mẽ vượt qua tất cả, chủ động và độc lập. hơn nữa vì bây giờ tôi đang phải một mình đương đầu với cuộc sống và học tập sắp tới. Ngày bố dẫn tôi đi tìm phòng trọ, hai đứa mải mua sắm và bố cũng không góp ý gì nhiều, nhưng trước đó bố mẹ cũng ủng hộ quyết định của tôi nên luôn động viên và tiếp thêm sức mạnh cho tôi. tôi, tôi lấy đó làm lợi thế để tôi phấn đấu học tập.

Bước chân vào cuộc sống nơi xứ người, những ngày đầu tôi nhớ quê mình như thế nào, ở thành phố đông đúc chỉ có phố xá, hàng quán đầy ắp nhưng chợ rau tôi tìm mãi không thấy. . Không như ở quê không có quán cơm, quán phở, đâu đâu cũng thấy chợ mua bán rau, sạch và rẻ như ở thành phố nhìn xanh tươi mà không biết có thuốc trừ sâu không. hoặc hóa chất. . Người ta nói dân thành phố lắm tiền quả không sai, ở đây cái gì cũng đắt đỏ, tôi tự nấu cho mình một bữa đơn giản cũng như hai bữa ở nhà. Nhưng chợt nhắc đến bữa cơm, tôi lại chạnh lòng, chợt thấy từ nay không còn bữa cơm mẹ nấu, món thịt kho mẹ hay món cá kho mà tôi yêu thích nữa. Từ giờ tôi phải tự túc mọi thứ, chỉ chờ ngày được về thăm nhà, biết đâu lại được ăn cơm cùng gia đình, lặng lẽ ăn bữa cơm một mình, dù không nếm được cũng đành thôi. quyết tâm làm quen đi, vì tôi biết cảnh này cứ lặp đi lặp lại. Nhớ hồi còn ở nhà, mỗi lần đi học về, tôi đi dọc con xóm nhỏ, gặp ai cũng chào hỏi, rồi ai cũng hỏi han, đùa giỡn, có khi còn vẫy tay xin trái cây nhà lá vườn. Ai cũng thân thương, trìu mến như nhau, nhưng ở đây tôi không thể có được điều đó, toàn người xa lạ, người tứ xứ cũng đến làm ăn, mưu sinh.

Gia đình tôi chỉ có tôi, vì vậy tôi không có anh chị em, nhưng đối với tôi bạn bè là anh chị em của tôi. Tôi nhớ những người hàng xóm luôn rủ nhau đi cắt cỏ, nhặt bèo, nhớ những người bạn ngày ngày cùng nhau đến trường. Con đường đến trường những ngày ấy chỉ là con đường đất đỏ, bụi mù mịt và đầy ổ gà nhưng tràn ngập niềm vui đạp xe cùng nhau kể chuyện cho nhau nghe. Bây giờ, tôi đi học bằng xe buýt vì chỗ ở khá xa trường, tôi chỉ đến bến xe buýt một mình rồi lên xe ngồi trên ghế nhìn ra cửa sổ nhìn dòng người qua lại, không nói chuyện. cho mọi người. Không ai muốn nói chuyện. Tôi biết ở đây dần dần tôi sẽ có bạn bè, có người chia sẻ buồn vui nhưng có lẽ sẽ không bao giờ được như ở nhà nữa. Có những lúc con ốm, rồi con chỉ muốn ở nhà, khi con ốm, ở một mình là lúc con người ta cô đơn và lẻ loi nhất, nhớ ngày con ở nhà, con vừa ốm, mẹ vừa ốm. nóng lòng uống thuốc. rồi lo ăn uống đầy đủ, nhưng giờ ốm phải tự nấu cơm, tự mua thuốc, tự đi học.

Càng nhớ nhà, nhớ bố mẹ, tôi càng lao vào học tập chăm chỉ, bởi nếu để thời gian chết trong nỗi nhớ, tôi có thể ngồi khóc cả ngày, cũng không thể lãng phí thời gian cho tương lai. tương lai có thể. Em tự nhắc mình phải quyết tâm hòa nhập và học tập thật tốt, làm quen và bắt nhịp với cuộc sống xa nhà một mình. Cha mẹ hãy yên tâm đừng lo lắng cho mình, phải quyết tâm rèn luyện, trau dồi kiến ​​thức, kỹ năng để đạt thành tích tốt nhất, không phụ lòng mong mỏi, sự kỳ vọng của cha mẹ.

Thời gian thấm thoắt trôi, đã một năm em xa nhà để đến học ở một ngôi trường mới, một năm không phải là nhiều nhưng cũng không phải là ít đối với những bỡ ngỡ đầu tiên của em. Đây có lẽ là khoảng thời gian ý nghĩa nhất đối với tôi, tôi được trải nghiệm cuộc sống tự lập, trưởng thành và có cho mình nhiều kinh nghiệm sống.

Bản quyền bài viết thuộc về THPT Sóc Trăng.Edu.Vn. Mọi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: thptsoctrang.edu.vn

Bạn thấy bài viết cảm tưởng khi xa nhà có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về cảm tưởng khi xa nhà bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: cảm tưởng khi xa nhà của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Top 40 Kể một câu chuyện về thật thà, trung thực trong đời sống - Tập làm văn lớp 4

Viết một bình luận