Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời
Bạn đang xem: Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Cảm nghĩ về cuộc gặp lại giữa Thu và Sáu sau 8 năm xa cách

Cảm nghĩ về cuộc gặp lại Thu và Sáu sau 8 năm xa cách

I. Dàn ý Cảm nghĩ về cuộc gặp lại giữa bé Thu và ông Sáu sau 8 năm xa cách (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm.

2. Thân bài:

Một. Nội dung:- Mượn lời của nhân vật chối Ba để kể về cuộc gặp lại đoàn viên của cha con ông Sáu sau tám năm- Thể hiện tình cảm cha con sâu nặng của ông Sáu đối với con gái cũng như con của mình. tình yêu kiên định Thu dành cho ba.

b. Thu còn nhỏ không nhận cha:

– Khi nghe ông Sáu gọi: Bé Thu “giật mình, tròn mắt”, “ngỡ ngàng, lạ lùng”. ” ngã xuống như muốn gãy xương”. + Cô bé không chịu gọi bố, không chịu nhận ông Sáu là bố. + Lý do: ông không giống bức ảnh chụp với mẹ.

– Trong những ngày nghỉ: + Ông Sáu chỉ quanh quẩn ở nhà, ra sức dỗ dành các con + Bé Thu từ chối mọi hành động quan tâm của ông Sáu, không chịu gọi bố + Lên tiếng khi muốn xin ông Sáu cứu nước. và khi anh gọi Sáu vào ăn tối.

– Trong bữa ăn:+ Ông Sáu gắp một miếng trứng cá vào bát, bé Thu “bỗng dưng hất lên”, ông Sáu tức giận đánh đập. + Bé Thu cúi đầu gắp miếng trứng vào bát . chèo thuyền bà ngoại.

Thu là một cô gái ngỗ ngược và bướng bỉnh, nhưng đằng sau sự bướng bỉnh đó là tình yêu thương cha tha thiết.

c. Khi Thu còn nhỏ, cô đã nhìn thấy cha mình:

– Khi nghe bà ngoại giải thích, cô im lặng “thỉnh thoảng lại thở dài như người lớn”.

– Khi về nhà gặp bố:+ Bé Thu đứng “trong góc nhà, dựa vào cửa”, im lặng “đăm chiêu suy nghĩ”. tại cha cô. : đây là tiếng gọi mà Thu đã giữ trong lòng bao nhiêu năm + Cô ôm chặt lấy ông Sáu “hôn khắp người” cả “vết sẹo trên mặt” của cha. + Không muốn để ông ra đi .

3. Kết luận

Cảm nghĩ về tình cha con giữa ông Sáu và bé Thu.

II. Bài văn mẫu Cảm nghĩ về cuộc gặp lại giữa bé Thu và ông Sáu sau 8 năm xa cách (Chuẩn)

Chiếc lược ngà là một trong những truyện ngắn nổi tiếng nhất của nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Truyện kể về cuộc gặp gỡ cảm động nhưng đầy xót xa của ông Sáu và bé Thu sau 8 năm xa cách, qua đó thể hiện tình phụ tử cao cả, thiêng liêng trong chiến tranh.

Ông Sáu tham gia kháng chiến khi đứa con gái đầu lòng vừa tròn một tuổi. 8 năm xa quê khiến ông Sáu khao khát giây phút gặp lại con. Tuy nhiên, Thu chỉ biết bố qua bức ảnh nhỏ chụp chung với mẹ. Đó là lý do khiến cô bé “sốc trợn mắt” khi ông Sáu gọi tên, gọi con. Lần đầu tiên gặp con, ông Sáu chạnh lòng vì vừa nhìn thấy một đứa trẻ “khoảng tám tuổi, tóc cắt ngang vai, mặc bộ đồ vải đen”, ông đã vội “bung” ra mà không đợi con. thuyền cập bến. Có lẽ tình yêu của người cha trong cơn “nôn nao” quá mãnh liệt khiến ông không thể chờ đợi.

Thế nhưng, cứ ngỡ đứa con sẽ “chạy vào lòng”, “ôm chặt lấy cổ” thì ngược lại, Thu chỉ biết “sốc”, “ngỡ ngàng, lạ lùng”. Nó “bỏ chạy” rồi “la hét” gọi mẹ. Thái độ của bé Thu khiến ông Sáu bỗng “đứng hình” trong “đau đớn”, “đôi tay buông thõng như đứt lìa”. Phải, cha nào mà không đau? Khi người con gái tôi yêu, ra đi mà lòng mong nhớ, sợ hãi bỏ chạy, với khuôn mặt “tái nhợt” như muốn hỏi “ai” khi nhìn thấy tôi? Thu chưa từng gặp bố ngoài đời, hơn nữa, chiến tranh đã để lại trên mặt ông Sáu một “vết sẹo dài” đáng sợ và giật nảy mình mỗi khi xúc động khiến Thu sợ hãi bỏ chạy.

Nếu như lần đầu gặp con gái khiến ông Sáu thất vọng, đau đớn thì trong những ngày lễ tết, thái độ chối bỏ, xa cách của bé Thu lại khiến ông Sáu đau đớn, xót xa. Anh về phép ba ngày, nhưng trong ba ngày đó, bé Thu luôn xa cách anh, không chịu nhận anh là bố. Anh “vỗ về” cô mọi lúc, nhưng điều đó lại càng khiến cô xa lánh anh hơn. Bé Thu chưa một lần gọi tiếng “bố”, chỉ biết nói dối, kể cả trong những tình huống ngặt nghèo nhất. Khi mẹ nhắc gọi bố vào ăn cơm, bố không chịu, bảo “thôi bảo con đi đi”, cho đến khi mẹ “dọa lấy đũa đánh bố”, anh mới hắng giọng nói. “vào ăn đi”, “cơm chín rồi”. “. Tiếng cha dành cho bé có lẽ là điều thiêng liêng mà bé muốn dành tặng cho người cha kính yêu của mình. Vì vậy, khi thấy ông Sáu không giống người trong ảnh, Thu đã kiên quyết từ chối dù ông Có lần, mẹ đi vắng, ông bảo “có gì thì kêu giúp”, nhưng đến lúc nồi cơm cạn, ông vẫn ngoan cố không chịu nhờ ông Sáu giúp, thậm chí dù ông Sáu luôn ở bên cạnh, đến khi nồi cơm “sôi lên” nó vẫn chỉ kêu: “Cơm sôi, chắt nước đi!”, “Cơm sôi rồi, nhão rồi”,.. .dù Ba đã phủ nhận nhưng vẫn “mở cửa” cho nó. Cô ngang ngạnh, thờ ơ với ông Sáu, dù bị mẹ đánh đòn nhưng nhất quyết không gọi ông Sáu là “bố”.

Đỉnh điểm của sự ương ngạnh, ngang ngạnh của bé Thu với ông Sáu là khi ông “gắp một quả trứng cá vàng to để vào chén của mình”, bé Thu “bất ngờ ném quả trứng ra ngoài” khiến ông Sáu tức giận. “vỗ tay vào mông”. Trận đòn đó có lẽ là sự dồn nén những uất ức, thất vọng mà ông Sáu đã phải chịu đựng trong mấy ngày qua. Nó bất ngờ xuất hiện trong cơn tức giận khiến anh hét lên “Sao mày cứng đầu thế hả?”.

Vẫn với thái độ bất cần, ương ngạnh ấy, Thu “ngồi im, cúi đầu”, “gắp trứng cá bỏ vào bát” rồi bơi sang nhà bà ngoại. Nó không khóc trước mặt người khác, không khóc trước mặt một người mà nó không nhận là cha. Có lẽ với nhiều người, hành động đó của Thu là sự xấc xược, ngang ngạnh và không nghe lời. Nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, chúng tôi hiểu rằng đó là do đứa trẻ chưa hiểu hết sự khốc liệt của chiến tranh, những gian khổ mà anh Sáu phải chịu đựng khi đối mặt và hậu quả là một vết sẹo dài trên mặt. đáng sợ đó. Sự bướng bỉnh của bé Thu thực ra không phải là sự bướng bỉnh, ương ngạnh mà là sự kiên định của một cô bé với tình yêu cha sâu nặng, da diết. Tôi quyết tâm dành tiếng gọi “bố” đó cho người thực sự là bố – người bố giống như bức ảnh chụp mẹ tôi.

Nhưng khi được bà nội giải thích nguyên nhân vết sẹo trên mặt bố, cô bé mới hiểu “phải nằm yên, lăn lộn và thỉnh thoảng thở dài như người lớn”. Có lẽ trong thời gian đó, Thu đã hiểu ra những việc làm của bố và ăn năn về hành động của mình. Ngày bé Thu gặp bố cũng là ngày ông Sáu phải đi. Anh không vội vã, không chạy đến ôm cha ngay khi cha trở về, anh chỉ “đứng trong góc nhà, khi đứng ở cửa và nhìn mọi người vây quanh cha mình”. Trên gương mặt Thu không còn vẻ “ngỗ nghịch hay nhăn nhó” mà là sự “sầu muộn”, “suy tư”. cho đến khi anh Sáu khoác ba lô lên, chào bằng “ánh mắt trìu mến” nhỏ nhẹ nói: “Thôi! Đi nghe anh!” rồi mọi cảm xúc trong bé vỡ òa, vỡ òa. Tiếng “Ba” đau lòng mà anh đã kìm nén bao nhiêu năm nay vỡ òa trong sự xúc động của mọi người. Đọc đến đây, độc giả chúng ta không khỏi xúc động trước cách thể hiện tình yêu thương của cô bé Thu đối với bố. Tôi thương bố nên từ chối gọi một người có khuôn mặt khá xa lạ là bố và khi hiểu ra mọi chuyện, tiếng khóc và tiếng gọi “bố ơi” đã vỡ òa. Có lẽ cô ấy đã kiên nhẫn, đã chờ đợi rất nhiều ngày để có thể ôm cha mình, hôn cha mình. Thế là chú “lao tới, nhanh như sóc, chú chồm lên dang tay ôm cổ bố”. Và sau đó anh ấy “hôn khắp người bố. Anh hôn tóc, hôn cổ, hôn vai, hôn cả vết sẹo dài trên má cha: Tình cha sâu nặng quá! Thái độ khác hẳn những ngày đầu gặp ông Sáu , nhưng nhất quán ở bé Thu là tình cảm dành cho cha, đó là tình cảm rộng hơn biển, cao hơn sông núi.

Miêu tả tâm lý bé Thu, Nguyễn Quang Sáng đã dựng nên một cô gái có tính cách bướng bỉnh, khó bảo nhưng chính điều đó lại là minh chứng cho tình yêu chân thật, mãnh liệt mà cô dành cho cha mình. Tâm lý ấy cũng hoàn toàn chân thật, phù hợp với một cô bé vừa tròn tám tuổi nhưng phải xa ba từ khi lọt lòng.

Cuộc gặp lại của cha con ông Sáu sau tám năm xa cách đã để lại trong chúng tôi biết bao cảm xúc, nghẹn ngào. Cảm động trước tấm lòng của người cha hết mực yêu thương con, muốn bù đắp cho con sau 8 năm xa cách nhưng bị từ chối trong thất vọng. Cảm động trước tình yêu kiên định của một cô bé Thu tám tuổi có tấm lòng vô cùng thương cha. Câu chuyện được Nguyễn Quang Sáng kể lại từ một người bạn thân của ông Sáu nên đã mang đến cho người đọc sự chân thực, sống động như chính trải nghiệm của ông. Lời ca giàu cảm xúc và nghệ thuật miêu tả tâm lí của ông Sáu, đặc biệt là bé Thu rất đặc sắc. Đó là những điều làm nên thành công cho tác phẩm.

Chiếc Lược Ngà là câu chuyện về tình cha con thắm thiết của ông Sáu và bé Thu. Trong hoàn cảnh chiến tranh, tình cảm ấy càng đáng quý biết bao! Câu chuyện không chỉ nói lên tình cha con cao cả, sâu sắc mà còn giúp ta hiểu được những mất mát, đau thương mà sự khốc liệt của chiến tranh đã gây ra. Nó cho chúng ta hiểu rằng sức mạnh của mối quan hệ gia đình sẽ luôn là nguồn sức mạnh, niềm tin, động lực giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách của cuộc đời.

——-HẾT——-

Chiến tranh đã đi qua, nhưng sự khốc liệt và những dấu tích mà nó để lại thì mãi in sâu trong tâm trí chúng tôi. Truyện ngắn Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã thể hiện phần nào những năm tháng ác liệt đó. Các bài viết chi tiết về vết sẹo trong truyện Chiếc lược ngà, tìm hiểu về nhân vật ông Sáu trong tác phẩm Chiếc lược ngà, Nghị luận về truyện ngắn Chiếc lược ngà, Suy nghĩ về đời sống tình cảm gia đình trong chiến tranh qua đoạn trích Chiếc lược ngà sẽ mang đến cho chúng ta cái nhìn toàn diện hơn về tác phẩm này!

Bản quyền bài viết thuộc về THPT Sóc Trăng.Edu.Vn. Mọi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: thptsoctrang.edu.vn

Bạn thấy bài viết Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Cảm nhận về cuộc gặp gỡ giữa bé Thu và anh Sáu sau 8 năm xa rời của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Đề thi học kì 2 môn Ngữ văn 9 quận Ba Đình năm 2020/2021

Viết một bình luận