Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”

Trường Tiểu Học Đằng Lâm

Updated on:

Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”
Bạn đang xem: Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” tại Kênh Văn Hay

Đề bài: Bình luận về đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng… Tôi không đợi nắng hè không bao giờ quên mùa xuân”

Phần 1: Lập dàn ý để bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… tôi không đợi nắng hè lại sang xuân”

Xem chi tiết Dàn ý bình luận đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng… tôi không đợi nắng hè không bao giờ xuân về” tại đây

Phần 2: Bài văn mẫu Bình luận về đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng… Tôi không đợi nắng hè về để xuân về”

Phân công:

Trong bốn mùa của một năm, có lẽ mùa xuân là mùa khiến lòng người sảng khoái, phấn chấn và rạng rỡ. Vì thế, biết bao nhà thơ đã thổn thức trước vẻ đẹp ấy và làm nên những vần thơ lúc lắng đọng, nhẹ nhàng, có khi sôi nổi, nồng nàn. Bài thơ “Vội vàng” của Xuân Diệu cũng là một bài thơ tuyệt vời như thế, lời ca chan chứa tình cảm của một tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống một cách nồng nàn, mãnh liệt.

Khổ đầu của bài thơ là một bức tranh mùa xuân rộn ràng như đất trời qua cái nhìn tinh tế của tác giả.

“Ta muốn tắt nắng cho sắc không phai, muốn buộc gió cho hương không bay mất.”

Tâm nguyện của nhà thơ là bất chấp quy luật tự nhiên để chiếm hữu hương vị của đất trời. Nhà thơ muốn “tắt nắng”, “buộc gió”, một mong ước phi thường tưởng như vô lý nhưng lại chứa đựng khát vọng thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, cuộc sống. Tắt nắng để màu không phai dù thời gian có trôi, buộc gió để hương hoa ở lại đây mãi không bay đi. Phải chăng là một tâm hồn tha thiết yêu thiên nhiên, một thái độ nâng niu, trân trọng cội nguồn thiên nhiên, nhà thơ không tìm kiếm những điều cao xa, trốn tránh thực tại mà tìm thấy vẻ đẹp của thời đại trong chính mình? cuộc sống, bắt nguồn từ hiện thực, trong thực tiễn với thiên nhiên, đất trời.

Và khi mùa xuân đến, cả đất trời trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết, rực rỡ, đầy màu sắc, cảnh sắc tràn ngập sắc xuân, khí xuân, đất trời xuân hòa làm một:

“Nơi đây ong bướm, tuần trăng mật; Đây là những bông hoa của những cánh đồng xanh; Đây lá cành rung rinh; Của đàn chim này đây khúc tình ca. Và kìa ánh sáng lấp lánh trên hàng mi; Mỗi sáng sớm, thần vui gõ cửa;”

Vẻ đẹp của mùa quân tử thật đằm thắm, một thế giới con người bừng sức sống, muôn loài bừng tỉnh. Trên cánh đồng hoa cỏ xanh mướt, cành lá đâm chồi nảy lộc theo gió. Và tất cả những bản tình ca nồng nàn, tất cả đều thật sống động, làm rung động lòng người. Điệp ngữ “thế này rồi” dường như muốn diễn tả niềm sung sướng của tác giả trước thiên nhiên, thưởng ngoạn tuy vội nhưng tăng sức gợi tả, lòng người nhân nhượng như thổi vào thiên nhiên một tình yêu ngây ngất, rộn ràng. Nhưng làm sao bạn có thể dửng dưng được khi cả thế giới đều xinh đẹp, gợi cảm và không kém phần hấp dẫn.

“Sáng nào thần vui cũng gõ cửa”

Mùa xuân đem niềm vui thần thánh, đem hạnh phúc đến trần gian, cho muôn loài, xua tan bao mệt nhọc, đau thương. Thần vui gõ cửa mỗi sớm mai, mang theo bao hy vọng, bao tin yêu và nhiệt huyết tuổi xanh. Mùa xuân lúc này cũng giống như tâm hồn Xuân Diệu, căng tràn sức sống, tràn đầy yêu thương. Và chính ngày hôm nay, mùa xuân như một cô tình nhân nhỏ làm cho lòng thi nhân say mê, lưu luyến, thăng hoa, thổn thức không dứt chất chứa tiếng lòng:

“Tháng giêng ngon như đôi môi đến”

Vẻ đẹp con người trở thành thước đo của tạo hóa, đẹp làm sao, hấp dẫn làm sao khi tháng giêng như đôi môi người yêu, khiến người ta thèm muốn được nắm giữ và tận hưởng. Và nhường như, càng ngắm, ta càng yêu vẻ đẹp của đất trời khi vào xuân, tác giả càng trân trọng từng khoảnh khắc của thời gian hơn:

“Tôi vui mà nửa vội vàng Tôi không đợi nắng hè không bao giờ quên mùa xuân”

nhà thơ như nhắc nhở mình phải tận hưởng ngay vẻ đẹp này, đừng để thời gian trôi qua, mọi thứ mất đi mới hối tiếc. Đó là ý thức tự giác, sống biết trân trọng hạnh phúc ngọt ngào hiện tại, ý thức về thời gian, biết thảnh thơi và dâng hiến cho đời những gì đẹp đẽ nhất.

Nếu mùa xuân trong thơ Thanh Hải dịu dàng, trong sáng đậm chất Huế, mùa xuân trong thơ Nguyễn Bính chan chứa tình quê thì mùa xuân trong thơ Xuân Diệu lại rực rỡ, mãnh liệt và nồng nàn. Đoạn thơ tuy ngắn nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa, qua bức tranh mùa xuân hoàn hảo, tác giả thể hiện tình yêu thiên nhiên mãnh liệt và khát vọng được hưởng trọn vẹn, trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống.

Bản quyền bài viết thuộc về trường THPT TP Sóc Trăng. Mọi sao chép đều là gian lận!

Nguồn chia sẻ: Trường Cmm.edu.vn (thptsoctrang.edu.vn)

Bạn thấy bài viết Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” bên dưới để Kênh Văn Hay có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: kenhvanhay.edu.vn của Kênh Văn Hay

Nhớ để nguồn bài viết này: Bình giảng đoạn thơ sau: “Tôi muốn tắt nắng đi… Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân” của website kenhvanhay.edu.vn

Chuyên mục: Văn học

Xem thêm bài viết hay:  Phân tích Tuyên ngôn độc lập của Hồ Chí Minh (dàn ý - 11 mẫu)

Viết một bình luận